Chiếc Võng Dưới Tán Rừng
Chiếc Võng Dưới Tán Rừng
Trong ký ức của ông Cường, có một chiếc võng màu xanh đã bạc màu theo mưa nắng Trường Sơn.
Chiếc võng ấy không phải của riêng ai.
Hết người này đến người khác nằm.
Những chiến sĩ sốt rét nằm trong đó.
Những thương binh vừa qua cơn đau nằm trong đó.
Có những đêm mưa rừng kéo dài, mọi người thay nhau giữ cho chiếc võng không bị nước tạt.
Một lần, một đồng đội trẻ bị sốt rất nặng.
Cả đơn vị nhường cho anh chiếc võng ấy.
Người nấu nước.
Người kiếm lá thuốc.
Người thức trắng đêm quạt muỗi.
May mắn, anh qua khỏi.
Nhiều năm sau, trong buổi họp mặt cựu chiến binh, mọi người không còn nhớ rõ ai đã nằm chiếc võng nhiều nhất.
Nhưng ai cũng nhớ cảm giác được đồng đội chăm sóc giữa lúc khó khăn.
Bởi trong chiến tranh, đôi khi một chiếc võng cũng có thể trở thành biểu tượng của tình người.



