Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc võng giữa đại ngàn

Giữa những năm tháng ác liệt của chiến tranh, một chiếc võng đơn sơ mắc giữa rừng Trường Sơn đã trở thành nơi gắn kết tình đồng đội và lưu giữ ký ức về sự hy sinh thầm lặng của những người lính trẻ. Câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng tinh thần lạc quan, tình yêu thương và ý chí kiên cường của thế hệ đi trước.

Khánh Hòa17/06/2026Lê Huỳnh Bảo Ngân (Chi đoàn thôn Đại Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Bình vẫn còn nhớ như in mùa mưa năm 1970, khi đơn vị vận tải của ông đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn. Những cơn mưa rừng kéo dài khiến đường trơn lầy, xe không thể di chuyển, cả đơn vị phải trú quân trong một khu rừng già thuộc phía Tây Quảng Trị.

Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ tên Lê Minh Thành, mới tròn hai mươi tuổi, quê ở Nam Định. Thành luôn mang theo một chiếc võng dù màu xanh đã bạc màu. Mỗi khi dừng chân, Thành lại mắc chiếc võng ấy cho đồng đội bị sốt rét nằm nghỉ, còn mình thì trải tăng nằm dưới đất.

Một đêm mưa lớn, sau nhiều ngày hành quân liên tục, anh Thành bị sốt rét nặng. Đồng đội thay nhau chăm sóc, nhưng thuốc men thiếu thốn. Thấy ông Bình còn khỏe, Thành cười và nói:

– Anh Bình cứ giữ sức để mai còn dẫn xe vượt trọng điểm. Em nằm chiếc võng này quen rồi, không sao đâu.

Rạng sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp phải vận chuyển hàng vào chiến trường. Trước lúc chia tay, Thành tháo chiếc võng của mình đưa cho ông Bình:

– Nếu em có mệnh hệ gì, anh giữ lại chiếc võng này làm kỷ niệm. Khi nào hòa bình, nhớ kể cho mọi người rằng lính Trường Sơn sống vui lắm, chẳng ai sợ gian khổ đâu.

May mắn thay, sau nhiều ngày điều trị tại trạm quân y, anh Thành hồi phục và trở về đơn vị. Chiếc võng ấy tiếp tục theo họ qua biết bao chặng đường bom đạn. Mỗi lần nghỉ chân, người nằm võng không phải là chủ nhân của nó mà là đồng đội bị thương, người bị sốt hoặc vừa trải qua những ngày hành quân vất vả.

Năm 1975, đất nước thống nhất. Ông Bình và anh Thành trở về quê hương, mỗi người một cuộc sống riêng. Hơn bốn mươi năm sau, trong một lần gặp mặt cựu chiến binh, hai người lại ngồi bên nhau, nhắc về chiếc võng cũ đã sờn mép theo năm tháng.

Ông Bình xúc động kể:

“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng điều còn đọng lại trong tôi không phải là tiếng bom hay những gian khổ đã trải qua, mà chính là nghĩa tình đồng đội. Chiếc võng giữa đại ngàn năm ấy đã dạy chúng tôi biết sống vì nhau. Đó là ký ức đẹp nhất của một thời hoa lửa không thể nào quên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn