Bài viết

Chiếc võng giữa hai bờ chiến trận

Năm 1968, chiến trường miền Nam đang vào thời điểm ác liệt nhất. Bộ đội ta phải liên tục cơ động, trú quân trong rừng sâu, nơi mỗi tán cây đều có thể bị bom xé nát bất cứ lúc nào. Đơn vị trinh sát của Tiểu đoàn 7 có một chiến sĩ trẻ tên Lãm, quê ở Đông Hà, Quảng Trị. Lãm nhỏ người nhưng cực kỳ nhanh nhẹn, đôi mắt lúc nào cũng sáng và bình tĩnh như soi được cả rừng đêm. Trong hành trang của Lãm, ngoài bản đồ và dao găm, luôn có một thứ khiến đồng đội ngạc nhiên: một chiếc võng tự tay anh đan bằn

Quảng Trị09/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, chiến trường miền Nam đang vào thời điểm ác liệt nhất. Bộ đội ta phải liên tục cơ động, trú quân trong rừng sâu, nơi mỗi tán cây đều có thể bị bom xé nát bất cứ lúc nào. Đơn vị trinh sát của Tiểu đoàn 7 có một chiến sĩ trẻ tên Lãm, quê ở Đông Hà, Quảng Trị. Lãm nhỏ người nhưng cực kỳ nhanh nhẹn, đôi mắt lúc nào cũng sáng và bình tĩnh như soi được cả rừng đêm.

Trong hành trang của Lãm, ngoài bản đồ và dao găm, luôn có một thứ khiến đồng đội ngạc nhiên: một chiếc võng tự tay anh đan bằng dây dù nhặt lại sau trận đánh. Lãm hay nói vui: “Dù có ngủ giữa hai bờ chiến tuyến cũng phải nằm cho êm.” Nhưng thật ra, chiếc võng là vật gợi nhớ quê nhà – nơi mẹ anh hay mắc võng ru em mỗi chiều gió Lào thổi qua hàng phi lao.

Một đêm tháng Sáu, đơn vị nhận nhiệm vụ vượt qua một đỉnh đồi để tiếp cận điểm tập kết. Phía bắc đồi có địch phục kích, phía nam thì bị B52 cày nát. Trinh sát phải bám sát địa hình, nằm yên nhiều giờ chỉ để chờ thời điểm an toàn. Trong lúc chờ, Lãm lặng lẽ buộc hai đầu võng vào hai gốc cây, khẽ bảo đồng đội:
“Các anh nằm đi, tối nay phải giữ sức. Để tôi quan sát.”

Đồng đội ngần ngại, nhưng Lãm kiên quyết. Anh đứng dựa vào thân cây, mắt hướng về phía sườn đồi sáng lên từng đợt pháo hiệu của địch. Hơn ba giờ liền, Lãm không chợp mắt, vừa canh đường vừa lắng nghe từng tiếng động nhỏ trong gió. Bất ngờ, anh phát hiện tiếng lá xao động khác lạ từ phía bắc – dấu hiệu có lính địch đang men xuống. Không kịp đánh thức cả tổ, Lãm lập tức bò lên điểm cao, dùng đèn hiệu báo gấp về sở chỉ huy. Nhờ tín hiệu ấy, đơn vị kịp thay đổi đường hành quân, tránh được ổ phục kích.

Khi quay về vị trí cũ, đồng đội chỉ thấy chiếc võng đang đong đưa nhẹ giữa hai gốc cây, còn Lãm đã ngã xuống cách đó vài mét. Anh bị trúng đạn trong lúc phát tín hiệu. Trên ngực anh vẫn còn chiếc đèn hiệu nhỏ, và trong túi áo là mảnh giấy ghi vội:
“Nếu tôi không về, xin các anh giữ chiếc võng này. Để nhắc rằng chúng ta đã từng nằm giữa hai bờ chiến trận… mà vẫn giữ được đường sống cho nhau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc võng giữa hai bờ chiến trận | Câu chuyện thời hoa lửa