Chiếc Võng Giữa Hai Gốc Cây (1)
Giữa những tháng năm chiến tranh nơi rừng sâu, một chiếc võng dù đã bạc màu trở thành nơi lưu giữ tình đồng đội và một kỷ niệm khiến người lính già không bao giờ quên.
Năm 1970, Trần Văn Khánh là chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải đóng quân dọc tuyến đường rừng. Công việc của anh và đồng đội là đưa hàng hóa, thuốc men và lương thực tới những nơi cần tiếp tế. Những ngày ấy, thứ quý nhất không chỉ là gạo hay thuốc. Mà còn là giấc ngủ. Có những đêm hành quân liên tục. Có hôm vừa chợp mắt đã phải lên đường. Khánh có một chiếc võng dù màu xanh đã theo anh gần hai năm. Chiếc võng được người anh trai gửi từ quê vào. Đêm nào dừng chân, anh cũng mắc võng thật cẩn thận giữa hai thân cây. Đồng đội vẫn đùa: — Cái võng này chắc theo cậu đến ngày về. Khánh chỉ cười. Một chiều cuối mùa mưa, đơn vị dừng nghỉ bên sườn đồi sau nhiều ngày di chuyển liên tục. Ai cũng mệt. Vừa ăn xong phần cơm chiều, Khánh thấy người đồng đội tên Lâm ngồi tựa gốc cây, mặt tái đi. — Sao thế? — Không sao… chỉ hơi mệt. Nhưng vừa đứng dậy, Lâm loạng choạng. Quân y kiểm tra. Anh sốt cao. Đơn vị hôm ấy thiếu võng. Người khỏe thì ngủ nền đất. Người bệnh cần chỗ nằm cao tránh ẩm. Khánh nhìn chiếc võng của mình. Không suy nghĩ lâu. Anh tháo xuống. — Để Lâm nằm đi. — Còn cậu? — Tôi ngủ đâu cũng được. Đêm ấy trời trở lạnh. Khánh trải tăng nằm sát bờ đất. Nửa đêm mưa đổ xuống. Nước tràn vào chỗ nằm. Anh co người chịu lạnh đến sáng. Vài ngày sau, Lâm khỏe lại. — Tôi nợ cậu cái võng. Khánh cười: — Đồng đội với nhau, tính làm gì. Chiến tranh kết thúc. Mỗi người trở về một miền. Hơn bốn mươi năm sau, trong buổi gặp mặt đồng đội cũ, một người đàn ông tóc bạc bước đến trước mặt Khánh. Trên tay ông là chiếc võng dù xanh bạc màu. — Trả cậu. Khánh lặng người. Vẫn chiếc võng cũ. Chỉ có năm tháng đã phủ thêm lên cả hai mái đầu màu thời gian. Lâm ngồi xuống cạnh bạn. — Hôm đó nếu không có cái võng ấy… tôi không biết mình có đủ sức đi tiếp không. Chiều muộn. Nắng vàng trải dài ngoài sân. Hai người lính già ngồi cạnh nhau thật lâu. Chiếc võng năm nào nằm gọn giữa hai người. Như nối lại một quãng đời hoa lửa đã đi xa, nhưng chưa từng mất khỏi ký ức.



