Chiếc võng giữa hai thân cây
Câu chuyện kể về một chiếc võng đơn sơ giữa rừng, nơi đã cứu sống một người lính bị thương và trở thành ký ức không thể quên của người y tá trẻ.
Năm 1971, chị Bùi Thị Lan là y tá phục vụ tại một trạm cứu thương dã chiến trong rừng sâu. Trạm chỉ là vài mái lán lợp lá, thiếu thốn đủ thứ, từ thuốc men đến dụng cụ.
Một buổi chiều, đơn vị chuyển về một thương binh nặng. Anh bị kiệt sức sau nhiều ngày hành quân, lại bị sốt cao. Trong lán lúc đó đã chật kín bệnh nhân, không còn chỗ nằm.
Chị Lan và đồng đội vội mắc một chiếc võng giữa hai thân cây lớn ngay ngoài lán. Chiếc võng được buộc bằng dây dù, lót tạm bằng áo mưa cũ. Người lính được đặt nằm lên đó, giữa tiếng rừng xào xạc và ánh nắng yếu ớt xuyên qua tán lá.
Những ngày sau, chị Lan thay phiên chăm sóc: lau người, đút từng thìa cháo loãng, canh từng cơn sốt. Mỗi lần tỉnh lại, người lính chỉ khẽ hỏi:
“Đơn vị… còn chiến đấu không chị?”
Chị Lan mỉm cười động viên:
“Còn, và đang chờ anh khỏe lại.”
Chiếc võng đong đưa nhẹ theo gió rừng. Chính nơi đó, người lính dần hồi phục. Sau gần nửa tháng, anh có thể ngồi dậy, rồi tập đi những bước đầu tiên.
Ngày rời trạm, anh đứng dưới hai thân cây, nhìn chiếc võng và nói:
“Em nợ chị… nợ chiếc võng này một mạng sống.”
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, chị Lan vẫn nhớ rõ hình ảnh chiếc võng ấy. Chị nói:
“Không phải bệnh viện, không phải giường êm. Chính tình người giữa rừng sâu đã giữ lại sự sống.”



