Chiếc võng giữa hai thân cây
Trong rừng sâu, chiếc võng là nơi nghỉ ngơi duy nhất của người lính. Anh Nam luôn mắc võng cẩn thận giữa hai thân cây, dù mệt đến đâu.
Một lần, anh phát hiện một đồng đội bị sốt cao, không thể tự mắc võng. Anh đã nhường võng của mình, còn mình thì nằm đất suốt đêm.
Đồng đội tỉnh dậy, hỏi:
“Sao cậu không ngủ?”
Anh chỉ cười:
“Ngủ rồi… trong lòng thấy yên là được.”
Những việc nhỏ như vậy lặp đi lặp lại, tạo nên tình đồng đội sâu sắc.
Chiếc võng không chỉ là chỗ nghỉ, mà còn là nơi chứa đựng sự sẻ chia trong gian khó.



