Chiếc Võng Giữa Rừng
Câu chuyện về chiếc võng đơn sơ trong rừng sâu Tây Nguyên, nơi người lính trẻ tìm thấy sự sống, tình đồng đội và niềm tin giữa những ngày tháng chiến tranh gian khổ.
Tôi là Võ Quốc Bình, sinh năm 1951. Những năm chiến tranh, tôi là trinh sát hoạt động trong rừng sâu Đắk Lắk.
Công việc của tôi là đi trước, dò đường, nắm tình hình. Có những ngày tôi phải đi một mình hàng chục cây số trong rừng, không một bóng người.
Tài sản quý nhất của tôi khi ấy… là một chiếc võng dù.
Chiếc võng theo tôi qua bao cánh rừng, mắc giữa hai thân cây, trở thành nơi nghỉ ngơi duy nhất sau những ngày dài mệt mỏi.
Một lần, sau nhiều ngày hành quân liên tục, tôi kiệt sức. Trời lại đổ mưa lớn, rừng tối sầm. Tôi tìm được hai thân cây chắc chắn, mắc võng lên rồi nằm xuống.
Mưa rơi lộp bộp trên tấm tăng che phía trên. Tôi nằm co ro, người run vì lạnh. Trong khoảnh khắc ấy, chiếc võng nhỏ bé trở thành cả thế giới của tôi.
Đêm đó, tôi sốt cao. Không có thuốc, không có ai bên cạnh. Tôi chỉ biết cố gắng giữ tỉnh táo.
Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy tôi. Họ đưa tôi về trạm quân y kịp thời.
Một anh trong đơn vị cười:
“Chiếc võng của cậu giữ cậu lại đấy!”
Tôi nhìn chiếc võng ướt sũng, lòng bỗng thấy biết ơn.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi vẫn giữ lại chiếc võng ấy. Nó đã sờn, màu phai theo năm tháng.
Nhưng với tôi, đó không chỉ là vật dụng.
Chiếc võng giữa rừng năm xưa…
đã giữ tôi lại với sự sống,
giữ lại những ký ức không thể nào quên
của một thời hoa lửa.



