CHIẾC VÕNG GIỮA RỪNG
Những giấc ngủ ngắn ngủi nơi chiến trường cũng chất chứa biết bao nỗi nhớ quê hương.

Sau một ngày hành quân dài, Nam mắc chiếc võng dù giữa hai thân cây lớn rồi nằm lặng nhìn bầu trời đêm. Tiếng côn trùng rả rích và gió rừng thổi nhè nhẹ khiến anh nhớ đến những đêm hè nằm võng nghe mẹ kể chuyện ngày nhỏ. Đồng đội xung quanh đã ngủ từ lúc nào sau quãng đường mệt nhọc. Riêng Nam vẫn thao thức vì nhớ nhà da diết. Anh lấy lá thư cũ của em gái ra đọc dưới ánh đèn pin yếu ớt rồi khẽ mỉm cười. Trong thư, em kể cây bưởi trước sân đã ra hoa trắng cả góc vườn. Chỉ vài dòng giản dị thôi cũng đủ làm trái tim người lính trẻ ấm lên giữa rừng sâu lạnh giá. Cuối cùng Nam khẽ khép mắt trong tiếng võng đưa nhè nhẹ. Giữa thời hoa lửa, đôi khi một giấc ngủ yên bình cũng đã là niềm hạnh phúc rất lớn lao.



