Chiếc võng giữa rừng
Chiếc võng giữa rừng
Các bạn đoàn viên thân mến, hôm nay khi đứng trước các bạn, nhìn thấy những gương mặt trẻ trung và đầy nhiệt huyết, tôi lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ của mình khi còn là một người lính ở chiến trường. Tôi là Nguyễn Xuân Phát, sinh năm 1952, là một người lính đã từng trải qua nhiều năm hành quân và chiến đấu trong rừng sâu. Trong rất nhiều kỷ niệm của quãng đời quân ngũ, tôi vẫn nhớ mãi một câu chuyện rất giản dị – câu chuyện về chiếc võng giữa rừng.
Ngày ấy, cuộc sống của người lính chúng tôi rất gian khổ. Ban ngày hành quân qua những con đường rừng dốc cao, nhiều khi phải đi bộ hàng chục cây số. Trên lưng mỗi người là chiếc ba lô nặng, bên trong có quần áo, lương thực, bi đông nước và một vài vật dụng cần thiết. Đến tối, đơn vị dừng lại nghỉ giữa rừng. Không có nhà cửa, cũng không có giường chiếu, mỗi người chỉ mang theo một chiếc võng dù nhỏ gấp gọn trong ba lô để làm chỗ nghỉ.
Tôi còn nhớ một buổi chiều, sau khi hành quân gần cả ngày qua những con dốc trơn trượt và những con đường mòn nhỏ giữa rừng, đơn vị của tôi dừng lại nghỉ qua đêm trong một khu rừng khá rậm. Lúc đó trời đã bắt đầu tối, ánh sáng trong rừng cũng nhanh chóng nhạt dần. Dù ai cũng mệt sau một ngày dài, nhưng chúng tôi vẫn phải nhanh chóng chuẩn bị chỗ nghỉ. Mỗi người tản ra tìm hai thân cây chắc chắn để mắc võng. Tôi chọn hai cây khá gần nhau, buộc dây võng thật chặt rồi chỉnh lại cho cân để khi nằm không bị nghiêng. Những việc ấy lúc đó đã trở thành thói quen của người lính, bởi gần như đêm nào chúng tôi cũng ngủ giữa rừng như vậy. Sau khi mọi người mắc võng xong, anh em cùng nhau nấu bữa cơm tối. Bữa ăn lúc đó rất đơn giản, chỉ có cơm và một ít rau rừng hái được dọc đường. Nhưng sau một ngày hành quân mệt mỏi, bữa cơm giản dị ấy lại trở nên rất ngon.
Ăn xong, mỗi người trở về chiếc võng của mình để nghỉ ngơi. Trong rừng lúc ấy rất yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran và tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây cao.Tôi nằm trên chiếc võng của mình, nhìn lên bầu trời chỉ thấy những khoảng sáng nhỏ lọt qua tán lá. Sương rừng bắt đầu xuống, không khí hơi lạnh. Chiếc võng lúc đó tuy đơn giản nhưng lại là nơi giúp người lính chúng tôi nghỉ ngơi sau một ngày hành quân vất vả.Nằm trên võng, tôi chợt nghĩ đến gia đình ở quê. Tôi nhớ đến cha mẹ, nhớ đến những ngày bình yên trước khi ra chiến trường. Tôi cũng tự nhủ rằng mình phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để một ngày nào đó có thể trở về.Vì quá mệt nên một lúc sau tôi cũng thiếp đi. Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, đơn vị đã thức dậy. Mọi người nhanh chóng gấp võng, buộc lại vào ba lô rồi tập hợp chuẩn bị tiếp tục hành quân.
Các bạn đoàn viên thân mến, chiếc võng ấy chỉ là một vật rất nhỏ trong cuộc sống của người lính, nhưng nó đã cùng chúng tôi trải qua biết bao đêm dài giữa rừng sâu. Những kỷ niệm giản dị như vậy đã theo tôi suốt cuộc đời.
Mỗi khi nhớ lại, tôi càng trân trọng hơn giá trị của hòa bình và cuộc sống hôm nay. Tôi mong rằng các bạn – thế hệ trẻ – sẽ luôn biết trân trọng những điều mình đang có, sống có trách nhiệm và góp phần xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.



