Bài viết

Chiếc võng giữa rừng già (1)

từng làm nhiệm vụ nắm tình hình và dẫn đường cho đơn vị trong những năm tháng chiến tranh. Câu chuyện nói về tình đồng đội và sự động viên thầm lặng giữa thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026phạm Văn Hoài (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972.

Đơn vị của ông Nguyễn Văn Hải đóng quân tạm bên một cánh rừng già.

Sau nhiều ngày làm nhiệm vụ liên tục.

Ai cũng thấm mệt.

Chiều hôm ấy.

Mưa rừng kéo về rất nhanh.

Mọi người tranh thủ mắc võng nghỉ trước khi trời tối.

Ông Hải để ý thấy một chiến sĩ trẻ tên Sơn vẫn ngồi dựa gốc cây.

Ba lô còn nguyên.

Chiếc võng chưa mắc.

— “Sao chưa nghỉ?” — ông Hải hỏi.

Sơn khẽ cười.

— “Dây võng em đứt rồi anh.”

— “Không xin dây của anh em?”

— “Ai cũng cần dùng.”

Ông Hải nhìn quanh.

Rồi tháo một đoạn dây phụ buộc ở ba lô mình.

— “Lấy cái này.”

— “Nhưng anh dùng gì?”

— “Thiếu một chút không sao.”

Hai người cùng mắc chiếc võng giữa hai thân cây lớn.

Mưa bắt đầu nặng hạt.

Gió thổi làm tán lá rung lên xào xạc.

Đêm ấy.

Ai cũng ngủ muộn hơn thường ngày.

Tiếng mưa.

Tiếng côn trùng.

Và tiếng rừng già kéo dài đến tận sáng.

Nhiều năm sau.

Trong lần gặp lại đồng đội cũ.

Sơn kể:

— “Em không còn nhớ đêm đó mưa lớn thế nào.”

— “Nhưng em vẫn nhớ người đã giúp em mắc chiếc võng giữa rừng.”

Ông Hải chỉ cười.

Giữa thời hoa lửa.

Có những việc rất nhỏ.

Người cho đi đôi khi không nhớ.

Nhưng người nhận.

Có thể nhớ cả một đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn