Chiếc Võng Giữa Rừng Già
Cựu chiến binh Đặng Quốc Minh, sinh ngày 21 tháng 6 năm 1950, quê quán xã Tân Việt, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương, từng là chiến sĩ quân y tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Trị Thiên.
Ông Minh sinh ra trong một gia đình có truyền thống hiếu học. Tuổi thơ của ông gắn liền với những vườn vải quê hương và những ngày phụ giúp cha mẹ ngoài đồng. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn được góp sức cứu chữa đồng đội nơi chiến trường.
Sau thời gian huấn luyện quân y, ông được điều vào chiến trường Trị Thiên – nơi được xem là một trong những chiến trường ác liệt nhất thời bấy giờ. Công việc của người lính quân y vô cùng gian khổ. Ban ngày cứu chữa thương binh, ban đêm lại cùng bộ đội hành quân vượt rừng, tránh bom đạn.
Ông kể rằng trong những năm tháng chiến tranh, chiếc võng dù là vật vô cùng quý giá với người lính. Đó vừa là nơi nghỉ ngơi, vừa dùng để cáng thương binh vượt qua núi rừng.
Giữa năm 1972, đơn vị của ông tham gia chiến đấu gần khu vực sông Thạch Hãn, Quảng Trị. Trận chiến kéo dài nhiều ngày khiến thương binh chuyển về ngày càng nhiều.
Một đêm mưa lớn, trạm quân y dã chiến của đơn vị bất ngờ bị pháo địch tập kích. Tiếng nổ vang dội khắp cánh rừng, nhiều hầm trú ẩn bị sập.
Trong lúc khẩn trương đưa thương binh ra nơi an toàn, ông Minh phát hiện một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng đang nằm kẹt dưới gốc cây đổ. Không kịp chờ hỗ trợ, ông tháo chiếc võng dù của mình làm cáng rồi cùng đồng đội khiêng thương binh băng qua khu rừng ngập bùn đất.
Ông xúc động kể lại:
“Đêm ấy mưa rất lớn, đường trơn đến mức nhiều lần chúng tôi ngã xuống nhưng vẫn không ai buông chiếc võng.”
Sau nhiều giờ di chuyển, người chiến sĩ bị thương đã được đưa đến trạm phẫu thuật an toàn. Nhưng người đồng đội đi cùng ông là chiến sĩ quân y Lương Văn Tám quê Tuyên Quang lại bị mảnh pháo trúng trong lúc quay lại cứu thêm thương binh khác.
Sự hy sinh của anh Tám khiến ông Minh day dứt suốt nhiều năm sau chiến tranh.
Ông nói rằng chiếc võng năm ấy không chỉ cứu sống một người lính mà còn nhắc ông nhớ mãi về tinh thần hy sinh của những chiến sĩ quân y nơi chiến trường ác liệt.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Đặng Quốc Minh trở về quê hương Hải Dương tiếp tục công tác trong ngành y tế địa phương. Chiếc võng dù cũ sờn màu theo năm tháng hiện vẫn được ông gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng của tuổi trẻ thời chiến.
Mỗi lần kể chuyện cho con cháu nghe, ông thường nói:
“Người lính năm xưa chiến đấu không chỉ bằng súng đạn mà còn bằng tình thương và trách nhiệm với đồng đội. Các cháu hôm nay phải biết sống nhân ái, đoàn kết và trân trọng hòa bình.”



