chiếc võng giữa rừng già
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn không chỉ là con đường vận chuyển vũ khí và lương thực mà còn là nơi ghi dấu biết bao câu chuyện cảm động về tình đồng chí, đồng đội. Giữa mưa bom bão đạn, có những con người đã âm thầm hy sinh tuổi trẻ của mình để giữ vững mạch máu giao thông cho chiến trường miền Nam.
Năm 1969, tại một binh trạm trên tuyến Trường Sơn có chiến sĩ quân y tên là Nguyễn Hữu Thành. Anh quê ở một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Thanh Hóa. Trước khi nhập ngũ, Thành từng học y tá và luôn mơ ước sau này mở một phòng khám nhỏ để chữa bệnh cho bà con trong làng.
Nhưng chiến tranh bùng nổ dữ dội, anh gác lại ước mơ riêng để lên đường vào chiến trường. Công việc của Thành là chăm sóc thương binh tại trạm quân y dã chiến nằm sâu giữa rừng già.
Cuộc sống nơi đây vô cùng thiếu thốn. Thuốc men khan hiếm, lán trại chỉ được dựng bằng tre nứa đơn sơ. Mỗi lần có thương binh chuyển tới, các y tá và bác sĩ phải làm việc suốt đêm dưới ánh đèn dầu nhỏ bé.
Dù vất vả, Thành luôn là người tận tình nhất đơn vị. Anh thường nhường phần cơm của mình cho thương binh nặng và thức trắng nhiều đêm để chăm sóc bệnh nhân sốt rét.
Đồng đội vẫn nhớ mãi hình ảnh người quân y trẻ luôn mang theo một chiếc võng dù đã cũ. Mỗi khi có thương binh mệt nặng, anh lại nhường chiếc võng ấy cho họ nằm nghỉ còn mình ngủ tạm dưới nền đất lạnh.
Một đêm đầu mùa mưa năm 1970, đơn vị bất ngờ tiếp nhận nhiều thương binh từ chiến trường chuyển về sau một trận đánh lớn. Tiếng cáng thương binh nối tiếp nhau vang lên giữa cánh rừng tối đen.
Trạm quân y lập tức sáng đèn suốt đêm.
Trong số những người bị thương có một chiến sĩ còn rất trẻ bị sốt cao và mất máu nhiều. Do thiếu giường nằm, Thành liền mắc chiếc võng của mình cho người lính ấy nghỉ tạm.
Suốt nhiều giờ liền, anh thức bên cạnh chăm sóc, thay băng và liên tục động viên người thương binh cố gắng vượt qua cơn nguy kịch.
Bên ngoài, mưa rừng trút xuống xối xả. Nước từ trên núi bắt đầu đổ về khiến khu lán trại có nguy cơ bị ngập. Đồng đội đề nghị chuyển thương binh sang khu vực cao hơn.
Trong lúc mọi người đang khẩn trương di chuyển bệnh nhân, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên từ phía bìa rừng. Máy bay địch phát hiện khu vực đóng quân và bắt đầu ném bom xuống dữ dội.
Khói lửa bao trùm cả cánh rừng.
Thành cùng đồng đội lập tức đưa thương binh xuống hầm trú ẩn. Nhưng khi kiểm tra lại, anh phát hiện người lính trẻ nằm trên chiếc võng vẫn còn mê man chưa kịp di chuyển.
Không chút do dự, Thành lao ngược trở lại lán giữa tiếng bom rít chói tai.
Anh nhanh chóng cắt dây võng, cõng người thương binh trên lưng chạy về phía hầm trú ẩn. Đúng lúc ấy, một quả bom nổ rất gần làm cả hai ngã xuống.
Đồng đội chạy tới đưa họ vào hầm an toàn. Người thương binh may mắn sống sót, nhưng Nguyễn Hữu Thành đã bị thương rất nặng.
Trong giây phút cuối cùng, anh vẫn cố nắm tay người đồng đội bên cạnh và nói nhỏ:
“Còn thương binh… phải cứu hết anh em…”
Rồi người quân y trẻ mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng Trường Sơn khi mới hai mươi bốn tuổi.
Sau chiến tranh, người thương binh năm ấy trở về quê hương và nhiều lần tìm lại binh trạm cũ. Ông kể rằng mình chưa bao giờ quên chiếc võng bạc màu cùng người quân y đã dùng cả mạng sống để cứu mình giữa mưa bom năm ấy.
Câu chuyện về Nguyễn Hữu Thành là một trong rất nhiều câu chuyện đẹp của thời hoa lửa — nơi những con người bình dị đã sống bằng lòng yêu nước, tình đồng đội và sự hy sinh cao cả.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, thế hệ trẻ càng cần biết trân trọng những hy sinh thầm lặng ấy, sống có trách nhiệm hơn với quê hương và không ngừng cố gắng xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.



