Chiếc Võng Giữa Rừng Già
Một câu chuyện xúc động về tình đồng đội trên tuyến đường Trường Sơn những năm chiến tranh. Giữa rừng sâu và bom đạn, chiếc võng cũ đã trở thành nơi chở che, cứu sống một người lính trẻ đang sốt rét nặng.
Năm 1971, ông Mai Quốc Cường là chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải Trường Sơn. Công việc của ông và đồng đội là gùi hàng, vận chuyển thuốc men và đạn dược băng qua những cánh rừng sâu để tiếp tế cho chiến trường miền Nam.
Cuộc sống trong rừng vô cùng khắc nghiệt. Mưa rừng kéo dài, vắt bám đầy chân, còn sốt rét thì trở thành nỗi ám ảnh của hầu hết chiến sĩ.
Trong tiểu đội của ông có một người bạn thân tên Lê Anh Tuấn, quê ở Thanh Hóa. Tuấn nhỏ người nhưng rất khỏe, lúc nào cũng nhận mang phần hàng nặng giúp đồng đội.
Một đêm giữa mùa mưa, khi đơn vị đang nghỉ chân bên bìa rừng, Tuấn bất ngờ lên cơn sốt rét dữ dội. Cậu run lẩy bẩy, môi tím tái và gần như không thể đi tiếp.
Đơn vị lúc ấy đang phải di chuyển gấp vì khu vực vừa bị máy bay phát hiện. Nếu ở lại quá lâu, cả đội có thể gặp nguy hiểm.
Không ai muốn bỏ Tuấn lại.
Ông Cường cùng vài đồng đội tháo chiếc võng dù duy nhất của tiểu đội, buộc lên một cây tre dài rồi thay nhau khiêng bạn vượt rừng suốt đêm.
Con đường trơn trượt vì mưa, nhiều đoạn dốc cao phải bò bằng tay mới đi nổi. Có người kiệt sức ngã xuống rồi lại gượng đứng lên tiếp tục khiêng võng.
Trong cơn mê man, Tuấn chỉ nói yếu ớt:
“Đừng bỏ tui nghe…”
Ông Cường siết chặt tay bạn rồi đáp:
“Còn tụi này là còn ông.”
Sau gần hai ngày di chuyển, cả đội cuối cùng cũng đưa được Tuấn tới trạm quân y an toàn.
May mắn, Tuấn qua khỏi.
Nhiều năm sau chiến tranh, những người đồng đội cũ gặp lại nhau trong một buổi họp mặt cựu chiến binh. Tuấn lúc ấy đã là ông lão tóc bạc nhưng vẫn mang theo chiếc võng cũ năm xưa đã sờn màu.
Ông xúc động nói:
“Chiếc võng này không chỉ cứu một mạng người… mà giữ lại cả tình đồng đội của tuổi trẻ tụi tôi.”
Cả căn phòng hôm ấy lặng đi trong tiếng vỗ tay và những đôi mắt đỏ hoe.


