Bài viết

Chiếc Võng Giữa Rừng Sâu

Giữa rừng sâu thiếu thốn, một chiếc võng tưởng chừng bình thường lại trở thành “phòng cứu thương” tạm thời, nơi giữ lại sự sống cho đồng đội trong những thời khắc ngặt nghèo.

Gia Lai05/05/2026Rah Lan Thương (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lưu Văn Tám làm công tác hậu cần, chuyên vận chuyển lương thực và chăm sóc thương binh trên tuyến đường rừng. Công việc của anh không trực tiếp chiến đấu, nhưng lại gắn liền với những chuyến đi dài ngày, thiếu thốn đủ thứ.

Trong ba lô của Tám luôn có một chiếc võng dù cũ. Đó là vật bất ly thân – vừa để ngủ, vừa để tránh ẩm, và đôi khi, là thứ duy nhất có thể dùng để cáng người bị thương.

Một buổi chiều, khi đơn vị đang di chuyển qua một khu rừng rậm, họ bất ngờ gặp một tốp thương binh từ phía trước được cáng về. Trong số đó có một người bị thương rất nặng, không thể đi tiếp.

“Phải đưa cậu ấy về trạm xá ngay,” người chỉ huy nói.

Nhưng cáng thì không đủ. Địa hình lại hiểm trở, đường hẹp, nhiều đoạn chỉ có thể đi từng người.

Tám không do dự. Anh tháo chiếc võng, buộc hai đầu vào hai thanh tre, nhanh chóng tạo thành một chiếc cáng tạm.

“Đặt anh ấy lên đây,” Tám nói.

Người thương binh được đặt lên chiếc võng. Tám cùng một đồng đội thay nhau khiêng. Con đường rừng trở nên dài hơn bao giờ hết.

Mỗi bước đi là một lần gập ghềnh. Mồ hôi chảy ròng ròng, tay tê dại vì mỏi, nhưng Tám không dừng lại.

“Cố lên… gần tới rồi…” – anh vừa đi vừa nói, không biết là nói với đồng đội hay với chính mình.

Trời bắt đầu đổ mưa. Đường trơn trượt, có lúc họ suýt ngã. Chiếc võng đung đưa, nhưng Tám luôn giữ thật chắc.

Người thương binh mở mắt yếu ớt:
“Đừng… bỏ tôi…”

Tám cúi xuống, nói dứt khoát:
“Không ai bị bỏ lại đâu.”

Câu nói ấy như một lời thề.

Sau nhiều giờ vật lộn, họ cũng đến được trạm xá dã chiến. Người thương binh được đưa vào cấp cứu kịp thời.

Tám ngồi phịch xuống đất, đôi tay run lên vì mệt. Chiếc võng ướt sũng, dính đầy bùn đất.

Vài ngày sau, người thương binh qua cơn nguy kịch. Khi gặp lại Tám, anh nắm chặt tay:
“Cảm ơn… chiếc võng của anh…”

Tám chỉ cười:
“Không phải chiếc võng đâu… là mọi người không bỏ cậu lại.”

Chiến tranh qua đi, Tám vẫn giữ chiếc võng cũ ấy. Dù đã sờn rách, ông không nỡ bỏ.

Ông nói, đó không chỉ là một vật dụng, mà là ký ức về những ngày mà một thứ rất nhỏ bé cũng có thể trở thành nơi giữ lại sự sống.

Và hơn hết, nó nhắc ông nhớ rằng, trong những lúc khó khăn nhất, điều quý giá nhất không phải là vật gì, mà là con người – những người sẵn sàng nâng đỡ nhau để cùng đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn