Cựu chiến binh

Chiếc Võng Giữa Rừng Sâu

Ninh Bình14/05/2026Đinh Văn Hải Hoàng (Đoàn phường Đông Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nông Văn Hải, sinh ngày 12 tháng 02 năm 1951, quê quán xã Ngọc Đào, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng, từng là chiến sĩ bộ binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Tây Nguyên.

Ông Hải sinh ra trong một gia đình dân tộc Nùng nghèo ở vùng núi phía Bắc. Tuổi thơ của ông gắn với những ngày lên nương trồng ngô và những buổi tối quây quần bên bếp lửa nhà sàn. Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Ngày lên đường, mẹ ông tự tay đan cho con trai một chiếc võng dù màu xanh và dặn:

“Đi đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe để còn trở về với gia đình.”

Chiếc võng ấy theo ông suốt những năm tháng hành quân nơi chiến trường.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Tây Nguyên. Cuộc sống của người lính giữa đại ngàn vô cùng gian khổ. Bộ đội phải ngủ rừng, ăn vội giữa đường hành quân và thường xuyên đối mặt với sốt rét cùng bom đạn.

Ông kể rằng trong những đêm nghỉ quân hiếm hoi, chiếc võng mắc giữa hai gốc cây trở thành nơi duy nhất giúp người lính có được giấc ngủ ngắn giữa chiến tranh.

Trong tiểu đội của ông có chiến sĩ trẻ tên Vũ Văn Kiên quê Hưng Yên, người rất hiền lành và luôn giúp đỡ đồng đội. Mỗi khi ai bị sốt rét, anh Kiên thường nhường phần võng của mình để đồng đội nghỉ ngơi.

Mùa mưa năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ hành quân xuyên rừng để tiếp viện cho chiến trường Kon Tum. Những ngày ấy mưa rừng kéo dài, quần áo lúc nào cũng ướt sũng, nhiều chiến sĩ kiệt sức vì sốt rét.

Một đêm giữa rừng sâu, đơn vị dừng chân nghỉ tạm dưới chân đồi. Trong lúc mọi người vừa mắc võng xong thì máy bay địch bất ngờ thả pháo sáng và bắn phá khu vực đóng quân.

Tiếng bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Bộ đội lập tức rời võng chạy xuống hầm trú ẩn. Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ bị thương nặng không thể tự di chuyển.

Không kịp suy nghĩ, anh Vũ Văn Kiên quay lại tháo chiếc võng của mình làm cáng cứu thương để cùng đồng đội đưa người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Ông Nông Văn Hải xúc động kể lại:

“Bom nổ rất gần nhưng Kiên vẫn ghì chặt chiếc võng để khiêng đồng đội chạy xuyên rừng.”

Nhờ sự dũng cảm của anh Kiên và đồng đội, người chiến sĩ bị thương đã được cứu sống. Nhưng trong lúc quay lại hỗ trợ những người phía sau, anh Kiên đã anh dũng hy sinh bởi một mảnh bom giữa rừng sâu Tây Nguyên.

Sau trận bom hôm ấy, ông Hải nhặt lại chiếc võng đã rách nhiều chỗ và giữ gìn suốt hơn nửa thế kỷ như một kỷ vật thiêng liêng về người đồng đội năm xưa.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông trở về quê hương Cao Bằng tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác xã hội tại địa phương.

Đến nay, mỗi lần nhìn thấy những chiếc võng mắc dưới tán cây nơi quê nhà, ông lại nhớ về những năm tháng chiến tranh gian khổ cùng tình đồng đội thiêng liêng giữa đại ngàn Trường Sơn.

Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:

“Tuổi trẻ của thế hệ chúng tôi đã đi qua trong bom đạn để đất nước có ngày hòa bình. Các cháu hôm nay phải biết sống nghĩa tình, đoàn kết và luôn trân trọng cuộc sống bình yên hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn