Cựu chiến binh

Chiếc võng giữa rừng sâu

Sau một ngày hành quân dài, đơn vị dừng chân giữa một khu rừng. Mọi người nhanh chóng tìm chỗ nghỉ. Những chiếc võng được mắc dưới tán cây, người lính trẻ cũng lần đầu có một chỗ nằm giữa rừng sâu. Anh cẩn thận buộc hai đầu võng vào hai thân cây chắc chắn rồi ngồi thử. Chiếc võng đung đưa nhẹ. Anh ngẩng nhìn lên. Những tán cây đan vào nhau, chỉ để lọt vài khoảng trời nhỏ. Xa xa là tiếng nước chảy và tiếng côn trùng.

Ninh Bình15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiếc võng giữa rừng sâu

Sau một ngày hành quân dài, đơn vị dừng chân giữa một khu rừng.

Mọi người nhanh chóng tìm chỗ nghỉ. Những chiếc võng được mắc dưới tán cây, người lính trẻ cũng lần đầu có một chỗ nằm giữa rừng sâu.

Anh cẩn thận buộc hai đầu võng vào hai thân cây chắc chắn rồi ngồi thử.

Chiếc võng đung đưa nhẹ.

Anh ngẩng nhìn lên. Những tán cây đan vào nhau, chỉ để lọt vài khoảng trời nhỏ.

Xa xa là tiếng nước chảy và tiếng côn trùng.

Người đồng đội nằm ở chiếc võng bên cạnh hỏi:

“Chú đã từng ngủ giữa rừng thế này chưa?”

Anh lắc đầu:

“Chưa. Ở quê em tối đến là có mái nhà che đầu.”

Người anh cười:

“Rồi sẽ quen.”

Cậu nằm xuống.

Chiếc võng khẽ đưa theo gió.

Lúc đầu, anh chưa thể ngủ. Tiếng lá cây xào xạc khiến mọi âm thanh trong rừng dường như rõ hơn. Nhưng một lúc sau, sự mệt mỏi khiến đôi mắt anh dần khép lại.

Trong giấc ngủ chập chờn, anh nhớ đến căn nhà quê.

Nhớ chiếc giường cũ.

Nhớ tiếng mẹ gọi mỗi buổi sáng.

Nhớ những ngày còn được nằm dưới mái nhà quen thuộc.

Khi tỉnh dậy, trời đã gần sáng.

Một giọt sương rơi xuống vai áo.

Anh ngồi dậy, nhìn chiếc võng rồi mỉm cười.

Một người đồng đội vừa thức giấc hỏi:

“Ngủ được không?”

“Được rồi anh ạ.”

“Thấy chiếc võng thế nào?”

Cậu cười:

“Ban đầu lạ, nhưng ngủ rồi lại thấy dễ chịu.”

Mọi người bắt đầu thu dọn.

Chiếc võng được gấp lại cẩn thận, cất vào ba lô.

Chẳng ai nghĩ rằng một vật dụng đơn sơ như chiếc võng lại có thể trở thành người bạn đồng hành của người lính qua những chặng đường dài.

Nó giúp người lính có một khoảng nghỉ giữa rừng, dù chỉ là vài giờ ngắn ngủi.

Và mỗi lần mắc võng dưới một tán cây mới, người lính lại có thêm một kỷ niệm.

Nhiều năm sau, khi đã trở về quê, ông vẫn nhớ những đêm nằm võng giữa rừng sâu.

Ông nhớ tiếng gió trên tán lá, nhớ những người đồng đội nằm gần đó và nhớ cảm giác bình yên hiếm hoi sau một ngày dài.

Chiếc võng không còn ở bên ông nữa.

Nhưng ký ức về nó vẫn còn nguyên.

Bài học: Những vật dụng giản dị có thể trở thành một phần quan trọng của ký ức. Chiếc võng giữa rừng nhắc chúng ta về khả năng thích nghi, tinh thần chịu khó và những khoảnh khắc bình yên mà người lính tìm thấy giữa cuộc sống gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn