Chiếc Võng Giữa Rừng Trường Sơn (1)
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một chiếc võng đơn sơ đã trở thành nơi cứu sống một đồng đội bị thương nặng và là biểu tượng của tình đồng chí không thể nào quên.
Ông Nguyễn Văn Hòa nhớ lại một đêm mưa lớn vào mùa hè năm 1971 trên tuyến đường Trường Sơn. Đơn vị của ông đang vận chuyển hàng hóa ra tiền tuyến thì bất ngờ gặp trận bom rải thảm của máy bay địch. Đất đá tung mù mịt, cây rừng gãy đổ khắp nơi. Sau đợt bom, cả đơn vị nhanh chóng kiểm tra quân số. Khi điểm danh, mọi người phát hiện chiến sĩ trẻ tên Lê Văn Thành mất tích. Bất chấp nguy hiểm, ông Hòa cùng hai đồng đội quay trở lại khu vực vừa bị đánh phá để tìm kiếm. Sau gần một giờ lục soát trong mưa đêm, họ nghe thấy tiếng gọi yếu ớt từ một hố bom. Thành bị một thân cây đè lên chân, mất nhiều máu và không thể tự di chuyển. Đường về trạm quân y cách hơn mười cây số, lại toàn đồi dốc trơn trượt. Không có cáng cứu thương, ông Hòa và đồng đội tháo chiếc võng duy nhất của tổ công tác, buộc vào hai cây tre làm cáng tạm. Suốt đêm hôm đó, ba người thay nhau khiêng Thành vượt rừng. Có đoạn dốc cao, họ phải bò bằng cả tay lẫn chân để giữ cho người bị thương không bị ngã. Gần sáng, cả nhóm mới đến được trạm quân y. Các y tá cho biết nếu chậm thêm vài giờ nữa, Thành có thể đã không qua khỏi vì mất máu quá nhiều. Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, ông Hòa và ông Thành vẫn giữ liên lạc. Trong một lần gặp mặt cựu chiến binh, ông Thành mang theo chính chiếc võng đã bạc màu năm ấy. Ông nói: "Chiếc võng này không chỉ cứu mạng tôi, mà còn nhắc tôi nhớ rằng giữa chiến tranh khốc liệt nhất vẫn luôn có tình người và tình đồng đội." Đối với ông Nguyễn Văn Hòa, ký ức về đêm mưa trên Trường Sơn và chiếc võng cũ ấy là một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của thời hoa lửa, khi sự sống được gìn giữ bằng lòng dũng cảm và tình đồng chí chân thành.



