Chiếc Võng Giữa Rừng Trường Sơn (1)
Giữa những ngày hành quân gian khổ trên tuyến đường Trường Sơn, một chiếc võng đơn sơ đã trở thành nơi nghỉ ngơi quý giá và là biểu tượng của tình đồng đội giữa những người lính trong thời hoa lửa.
Năm 1971, đơn vị tôi làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn. Chúng tôi thường phải hành quân xuyên rừng nhiều ngày liền, mang theo lương thực và đạn dược cho các đơn vị phía trước. Trong ba lô của mỗi người lính lúc đó luôn có một chiếc võng dù. Chiếc võng không chỉ để nghỉ mà còn giúp chúng tôi tránh ẩm ướt khi ngủ giữa rừng. Một buổi tối sau khi hành quân cả ngày dưới trời mưa, đơn vị dừng lại nghỉ trong một khu rừng rậm. Ai cũng mệt rã rời. Chúng tôi nhanh chóng mắc võng giữa hai thân cây để nghỉ. Trong tiểu đội có một chiến sĩ trẻ tên Tuấn, vừa mới bổ sung về đơn vị nên chưa quen với cuộc sống trong rừng. Hôm đó Tuấn bị sốt và run lên vì lạnh. Thấy vậy, anh Bình – tiểu đội trưởng – liền nhường chiếc võng của mình cho Tuấn nằm. Còn anh thì trải tấm tăng xuống đất để nghỉ tạm. Tuấn ngại ngùng nói:
“Anh cứ nằm võng đi, em nằm dưới đất cũng được.” Anh Bình chỉ cười rồi nói:
“Cậu đang ốm, phải giữ sức. Mai còn hành quân tiếp.” Đêm hôm đó mưa rơi lộp bộp trên tán lá rừng. Chiếc võng đung đưa nhẹ giữa hai thân cây, còn anh Bình nằm co ro dưới tấm tăng. Những hình ảnh giản dị như vậy đã theo tôi suốt nhiều năm sau. Bây giờ mỗi khi nhìn thấy chiếc võng mắc giữa hai hàng cây, tôi lại nhớ đến những đêm Trường Sơn năm ấy – nơi những người lính trẻ đã chia sẻ với nhau từng chỗ ngủ, từng ngụm nước và cả niềm tin vào ngày hòa bình trong thời hoa lửa.


