Chiếc võng giữa trạm quân y dã chiến
Cựu chiến binh Đậu Xuân Thi kể rằng suốt những năm ở chiến trường Quân khu I, Quân khu II và Quân khu IV, có một thứ theo ông gần như mọi nơi — đó là chiếc võng dù bạc màu.
“Lính thời ấy sống với võng nhiều hơn với giường,” ông cười hiền.
Sinh năm 1953, nhập ngũ năm 1972, ông vừa làm nhiệm vụ công binh vừa hỗ trợ quân y tại nhiều chiến trường ác liệt. Cuộc sống của người lính khi ấy nay đây mai đó, hết mở đường lại chuyển sang tải thương, dựng lán quân y.
Chiếc võng cũ chính là nơi ông nghỉ ngơi sau những đêm trắng.
Ông nhớ nhất quãng thời gian ở một trạm quân y dã chiến thuộc Quân khu II. Trạm dựng tạm giữa rừng, mái lợp lá cọ, xung quanh đào giao thông hào để tránh pháo kích.
Đêm nào cũng có thương binh chuyển về.
Các y tá, quân y gần như không được ngủ. Người thay băng, người đun nước, người đi lấy thuốc. Riêng ông Thi ngoài nhiệm vụ hỗ trợ quân y còn phải cùng anh em công binh sửa lại hầm trú ẩn mỗi khi bị sập sau pháo kích.
Có một đêm mưa lớn, thương binh đưa về đông hơn thường lệ.
Cả trạm quân y chật kín cáng thương.
Không còn chỗ nghỉ, ông Thi tháo luôn chiếc võng của mình nhường cho một chiến sĩ bị thương nặng nằm tạm.
Còn ông cùng mấy đồng đội trải tăng dưới đất ngủ ngồi cạnh bếp lửa.
“Đêm ấy lạnh lắm,” ông nhớ lại. “Nhưng thấy thương binh nằm được tử tế là mình yên tâm.”
Khoảng gần sáng, người lính trẻ nằm trên võng tỉnh dậy. Biết mình đang nằm chỗ của người khác, anh nhất quyết đòi xuống.
Ông Thi phải gạt đi:
“Cậu cứ nằm đi, bọn tôi quen rồi.”
Người lính im lặng một lúc rồi khẽ nói:
“Sau này về quê em sẽ mua trả anh cái võng mới.”
Câu nói ấy khiến cả lán quân y bật cười.
Nhưng điều khiến ông day dứt là sau đó ít ngày, người chiến sĩ trẻ ấy được chuyển tuyến sau và ông không còn gặp lại nữa.
Nhiều năm đã qua, chiếc võng năm xưa giờ đã cũ sờn. Nhưng ông Thi vẫn giữ như một kỷ vật của đời lính.
“Cái võng ấy từng che mưa cho tôi, cũng từng là giường cho thương binh,” ông chậm rãi nói.
Với cựu chiến binh Đậu Xuân Thi, chiến tranh không chỉ là những trận đánh ác liệt, mà còn là những nghĩa tình rất giản dị giữa đồng đội — như việc nhường nhau một chỗ nằm giữa trạm quân y dã chiến năm nào.


