Bài viết

Chiếc Võng Giữa Trường Sơn

Hà Tĩnh29/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1971, dãy Trường Sơn chìm trong màu xanh bạt ngàn của núi rừng. Ban ngày, máy bay địch quần thảo không ngớt, từng loạt bom rung chuyển cả cánh rừng. Ban đêm, những đoàn quân lại lặng lẽ nối nhau hành quân vào Nam.

Trong tiểu đội vận tải có Hùng, chàng trai vừa tròn hai mươi tuổi. Hành trang quý giá nhất của anh không phải khẩu súng hay chiếc ba lô, mà là chiếc võng dù màu xanh do mẹ tự tay vá lại trước ngày lên đường.

Mỗi lần dừng chân nghỉ, Hùng lại mắc võng giữa hai thân cây lớn. Đồng đội thường đùa: "Chiếc võng ấy chắc nhớ nhà hơn cả cậu." Hùng chỉ cười rồi nhìn lên bầu trời đầy sao.

Một đêm mưa rừng xối xả, cả đơn vị nhận lệnh đưa hàng vượt trọng điểm. Khi đang băng qua con dốc, một chiến sĩ trẻ bị mảnh bom làm gãy chân. Không còn cáng cứu thương, Hùng lập tức tháo chiếc võng, buộc vào hai thân tre làm cáng để khiêng đồng đội.

Suốt nhiều giờ vượt rừng, bốn người thay nhau khiêng chiếc võng. Mưa lạnh, đường trơn, ai cũng kiệt sức nhưng không ai buông tay. Cuối cùng, người chiến sĩ bị thương được đưa đến trạm quân y an toàn.

Ngày hôm sau, Hùng chỉ còn giữ lại hai sợi dây võng. Người đồng đội hỏi có tiếc không, anh cười hiền: "Chiếc võng hoàn thành nhiệm vụ rồi."

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, người chiến sĩ năm xưa tìm về quê Hùng. Anh mang theo một chiếc võng mới và kể lại câu chuyện đã cứu mạng mình giữa Trường Sơn. Mẹ Hùng ôm chiếc võng mới, nước mắt lặng lẽ rơi.

Chiếc võng cũ đã nằm lại giữa đại ngàn, nhưng tình đồng đội và sự hy sinh của những người lính năm ấy vẫn mãi là ký ức không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn