Cựu chiến binh

Chiếc võng kỷ niệm

Lào Cai20/05/2026Hoàng Văn Sỹ (Đoàn Thanh niên Bộ CHQS tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Chí Thuận kể rằng thời chiến, người lính quý nhất là được ngủ một giấc yên.

Những năm ở Tiểu đội 4, Trung đội 1, Đại đội 5, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 24, Sư đoàn 10, đơn vị ông thường xuyên hành quân liên tục. Có những tuần liền ngủ rừng, ăn vội bên suối rồi lại lên đường trước khi trời sáng.

Một đêm mùa mưa, sau nhiều ngày di chuyển, đơn vị dừng chân trong cánh rừng già để nghỉ tạm.

Ai cũng mệt lả.

Người mắc võng xong nằm ngủ ngay, có người còn chưa kịp ăn cơm. Riêng ông Thuận và một đồng đội tên Bình được phân công trực gác nửa đầu đêm.

“Lúc đó chỉ thèm ngủ thôi,” ông cười nhớ lại.

Khoảng gần nửa đêm, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Gió rừng thổi ào ào làm nhiều chiếc võng bung dây. Cả khu rừng tối om, chỉ nghe tiếng anh em gọi nhau lẫn tiếng tăng bạt phần phật trong gió.

Ông Thuận chạy đi kiểm tra thì thấy chiếc võng của một chiến sĩ trẻ bị đứt dây, cậu ta ngã xuống bùn nhưng vẫn ngủ say vì quá mệt.

Cả tiểu đội được phen cười nghiêng ngả.

Thế rồi mọi người phải dồn lại mắc chung võng dưới mấy tấm tăng lớn để tránh mưa. Chật chội đến mức trở mình cũng khó, vậy mà ai cũng ngủ ngon lành.

Ông bảo điều kỳ lạ nhất của người lính thời chiến là ở đâu cũng có thể ngủ được. Dưới hầm, bên suối, giữa rừng hay cạnh tiếng pháo vọng xa… miễn tranh thủ được lúc nào là ngủ lúc ấy.

Nhưng chính đêm mưa đó lại trở thành kỷ niệm ông nhớ nhất.

Gần sáng, mưa ngớt dần. Cả tiểu đội tỉnh dậy trong cảnh quần áo ướt sũng, người dính đầy bùn đất. Một anh lính trẻ nhìn chiếc võng rách rồi than:
“Kiểu này về quê mẹ không nhận ra con nữa.”

Nghe vậy cả đơn vị lại cười ầm lên giữa rừng.

Ông Thuận kể, thời ấy tiếng cười quý lắm. Nó giúp người lính quên đi nỗi sợ và sự khắc nghiệt của chiến tranh.

Nhiều năm sau hòa bình, đồng đội gặp lại nhau, có người không còn nhớ rõ những trận đánh cụ thể nhưng vẫn nhớ như in đêm mưa mắc võng chung năm ấy.

“Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ,” ông Nguyễn Chí Thuận chậm rãi nói, “nhưng tình đồng đội thì còn mãi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn