Chiếc võng mắc dưới mưa
Trên cao điểm ở Khe Sanh, trời mưa suốt ba ngày liền. Tiểu đội của chị thanh niên xung phong Lê Thị Hường phải chuyển đạn trong đêm, đường trơn, bùn ngập tới gối. Một chiến sĩ mới ngã quỵ vì kiệt sức. Chị Hường liền tháo võng, mắc tạm giữa hai thân cây, lấy áo mưa che lại, đỡ anh lên nằm. Đạn pháo từ xa vẫn dội về, nước mưa xối xả. Chị Hường ngồi bên, ôm chiếc mũ sắt: – Đêm ni chị ngồi canh cho chú ngủ. Sáng mai, mình còn chuyển hàng nữa. Khi trời hửng sáng, người chiến sĩ tỉnh dậy. Còn chị
Trên cao điểm ở Khe Sanh, trời mưa suốt ba ngày liền.
Tiểu đội của chị thanh niên xung phong Lê Thị Hường phải chuyển đạn trong đêm, đường trơn, bùn ngập tới gối.
Một chiến sĩ mới ngã quỵ vì kiệt sức. Chị Hường liền tháo võng, mắc tạm giữa hai thân cây, lấy áo mưa che lại, đỡ anh lên nằm.
Đạn pháo từ xa vẫn dội về, nước mưa xối xả.
Chị Hường ngồi bên, ôm chiếc mũ sắt:
– Đêm ni chị ngồi canh cho chú ngủ. Sáng mai, mình còn chuyển hàng nữa.
Khi trời hửng sáng, người chiến sĩ tỉnh dậy.
Còn chị Hường thì thiếp đi, tựa lưng vào gốc cây, tay vẫn giữ chặt dây võng.
Cái võng giữa rừng năm ấy — như vòng tay của một người chị chưa từng ruột thịt — đã giúp một người lính đi tiếp chặng đường của đời mình.


