Cựu chiến binh

Chiếc võng mắc giữa 2 trận địa

Nghệ An25/08/2026Xã Bạch Ngọc (Đoàn xã Bạch Ngọc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Chiếc võng mắc giữa hai trận địa

Nguyễn Văn Lâm, sinh năm 1959, quê ở xã Bạch Ngọc, tỉnh Nghệ An, nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau những tháng ngày huấn luyện, anh cùng đơn vị hành quân lên chiến trường biên giới phía Bắc.

Năm ấy, mùa đông đến sớm. Những cơn mưa rừng kéo dài khiến đường hành quân trơn trượt, quần áo người lính lúc nào cũng ẩm lạnh. Đêm xuống, sương phủ kín những sườn núi, có khi chỉ cách nhau vài mét cũng không nhìn rõ mặt nhau.

Một đêm, đơn vị của Lâm nhận nhiệm vụ giữ một điểm chốt nằm giữa hai sườn núi.

Trước khi trời sáng, người chỉ huy căn dặn:

— Tuyệt đối không được để mất liên lạc giữa các tổ. Có chuyện gì phải báo ngay.

Lâm được phân công làm liên lạc giữa hai vị trí.

Khoảng gần nửa đêm, một chiến sĩ ở điểm chốt phía trước bị thương. Đường đi giữa hai vị trí bị pháo kích liên tục, không thể di chuyển theo lối cũ.

Người chỉ huy nhìn Lâm:

— Cậu có đi được không?

Lâm đáp:

— Báo cáo, tôi đi được.

Anh khoác chiếc túi cứu thương, cúi người lao vào màn đêm.

Mưa rừng mỗi lúc một nặng hạt.

Đạn pháo liên tục rít qua đầu.

Có đoạn đường bị đất đá vùi lấp, Lâm phải bò qua từng mét.

Khi đến nơi, anh nhìn thấy người chiến sĩ bị thương đang nằm trong một công sự nhỏ.

Đó là Trần Văn Phúc, người đồng đội thường cùng anh chia nhau từng điếu thuốc, từng ngụm nước trong những ngày chiến đấu.

Phúc bị thương ở chân.

Lâm lập tức băng bó cho bạn.

Phúc nghiến răng:

— Đừng đưa tôi đi. Cậu còn phải quay lại.

Lâm đáp:

— Cậu không đi thì tôi cũng không về.

Phúc bật cười:

— Cậu vẫn cứng đầu như ngày mới nhập ngũ.

Hai người tìm cách đưa nhau về vị trí an toàn.

Nhưng đường về đã bị pháo đánh trúng.

Không còn cách nào khác, họ phải tạm trú dưới một vách đá.

Lâm tháo chiếc võng trong ba lô.

Anh mắc võng cho Phúc nằm.

Còn mình ngồi dưới đất, dựa lưng vào một tảng đá.

Phúc hỏi:

— Sao cậu không nằm?

Lâm trả lời:

— Tôi canh.

— Cậu cũng mệt rồi.

— Không sao.

Đêm ấy, hai người thay nhau thức.

Mỗi khi pháo sáng lóe lên, Lâm lại nhìn về phía trận địa.

Mỗi khi Phúc đau, anh lại kiểm tra vết thương và động viên bạn.

Gần sáng, tiếng súng thưa dần.

Phúc nhìn chiếc võng rồi nói:

— Sau này nếu còn sống, tôi sẽ mang chiếc võng này về quê.

Lâm cười:

— Mang làm gì?

— Để nhớ đêm nay.

Lâm không nói gì.

Anh chỉ siết lại dây võng.

Đến sáng, đơn vị tổ chức đưa thương binh về tuyến sau.

Phúc được chuyển đi.

Còn Lâm tiếp tục ở lại chiến đấu.

Hai người không kịp nói lời tạm biệt.

Sau đó, chiến tranh tiếp tục cuốn họ về những hướng khác nhau.

Mãi nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, Lâm mới có dịp tìm lại người đồng đội năm xưa.

Ông tìm đến quê Phúc.

Khi hai người gặp nhau, họ đứng nhìn nhau rất lâu rồi cùng bật cười.

Phúc vẫn nhớ câu chuyện về chiếc võng.

Ông nói:

— Tôi giữ lời rồi.

Lâm hỏi:

— Chiếc võng đâu?

Phúc chỉ vào căn nhà phía sau:

— Không còn nữa. Nhưng tôi vẫn nhớ.

Hai người ngồi bên nhau, kể lại những ngày tháng đã qua.

Không ai nói nhiều về những trận đánh.

Họ nhắc nhiều hơn về những điều rất nhỏ: nắm cơm nguội, bi đông nước, chiếc áo mưa cũ, những đêm ngủ trong rừng và chiếc võng mắc dưới vách đá.

Lâm nói:

“Có lẽ chiến tranh đã lấy đi của chúng ta rất nhiều, nhưng cũng để lại cho chúng ta những người bạn mà cả đời không thể quên.”

Nhiều năm sau, khi trở về quê Bạch Ngọc, Lâm kể câu chuyện ấy cho các con nghe.

Ông nói:

“Các con có thể không nhớ hết những trận đánh của cha, nhưng hãy nhớ rằng để có những ngày bình yên hôm nay, đã có cả một thế hệ từng nằm dưới những cánh rừng, vách đá và trận địa để giữ lấy sự bình yên ấy.”

Ngoài sân, tiếng trẻ nhỏ vang lên.

Lâm nhìn những mái nhà yên bình của quê hương rồi mỉm cười.

Chiếc võng năm xưa đã không còn.

Nhưng tình đồng đội giữa hai người lính vẫn còn nguyên vẹn.

Bởi có những kỷ niệm chiến đấu không được ghi bằng chiến công hay những con số, mà được ghi bằng một chiếc võng, một bàn tay chăm sóc và một lời hứa giản dị giữa những người lính trẻ.

Đó chính là ký ức không thể phai mờ của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn