Chiếc võng mắc giữa hai thân cây gãy
Giữa chiến trường Tây Ninh năm 1970, có hai thân cây khô đứng cạnh nhau, bị bom làm gãy đoạn, chỉ còn trơ lại hai khúc như hai cánh tay dang dở. Dưới hai thân cây đó, đội công binh thường dừng lại nghỉ vài tiếng trước khi hành quân tiếp. Một đêm trăng rất sáng, đôi bạn thân trong đơn vị — Tuấn và Khánh — mắc chiếc võng vào hai thân cây gãy. Trên võng, họ nằm ngửa nhìn trời, đếm sao và bàn nhau chuyện về quê: Tuấn sẽ về giúp cha làm ruộng, còn Khánh muốn mở một cửa hàng sửa xe đạp ngay đầu chợ h
Giữa chiến trường Tây Ninh năm 1970, có hai thân cây khô đứng cạnh nhau, bị bom làm gãy đoạn, chỉ còn trơ lại hai khúc như hai cánh tay dang dở. Dưới hai thân cây đó, đội công binh thường dừng lại nghỉ vài tiếng trước khi hành quân tiếp.
Một đêm trăng rất sáng, đôi bạn thân trong đơn vị — Tuấn và Khánh — mắc chiếc võng vào hai thân cây gãy. Trên võng, họ nằm ngửa nhìn trời, đếm sao và bàn nhau chuyện về quê: Tuấn sẽ về giúp cha làm ruộng, còn Khánh muốn mở một cửa hàng sửa xe đạp ngay đầu chợ huyện.
Họ cười, cãi nhau xem ai lấy vợ trước, ai sẽ đặt tên con giống ai.
Ba ngày sau, đơn vị gặp phục kích. Tuấn hi sinh. Khánh bị thương nặng.
Khi tỉnh lại trong trạm quân y, Khánh ôm mặt khóc mà không ra tiếng. Sau khi lành lại, điều đầu tiên cậu làm là đi tìm đôi thân cây gãy. Chiếc võng đã cháy mất, nhưng khoảng đất dưới hai thân cây vẫn còn.
Khánh ngồi xuống, đặt tay lên chỗ đất đó và nói khẽ:
— Tuấn ơi, khi hòa bình… mình vẫn sẽ đếm sao tiếp nha.
Nhiều năm sau, Khánh mở một tiệm sửa xe đúng như ước mơ của Khánh và Tuấn. Trên tường tiệm, ngoài các dụng cụ sữa chữa, có treo một tấm bảng gỗ nhỏ ghi:
“Tặng người bạn đã nằm lại giữa hai thân cây gãy.”
Và bất cứ ai ghé vào sửa xe đều thấy Khánh đôi khi ngẩng lên, nhìn trời, như thể đang đếm lại những vì sao mà thời hoa lửa đã giữ hộ đôi bạn.



