CHIẾC VÕNG MANG MÙI KHÓI BẾP
CHIẾC VÕNG MANG MÙI KHÓI BẾP
Chiếc võng xanh của anh Lâm lúc nào cũng phảng phất mùi khói bếp Hoàng Cầm.
Mỗi lần nghỉ chân, anh thường mắc võng gần bếp nhất để tiện giúp nấu ăn cho đơn vị.
Đồng đội bảo:
“Ông ngủ đâu cũng phải gần bếp.”
Anh cười:
“Ngửi mùi khói thấy giống ở nhà.”
Ở quê anh, những chiều mùa đông cả gia đình thường quây quần bên bếp củi đỏ lửa.
Ra chiến trường, mùi khói trở thành thứ khiến anh thấy gần quê hương hơn.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị bị địch tập kích bất ngờ.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại phía ngoài bìa rừng.
Anh Lâm lao ra cứu đồng đội giữa tiếng súng và khói bom mù mịt.
Người lính ấy được cứu sống.
Sau chiến tranh, người đồng đội năm ấy vẫn nhớ chiếc võng mang mùi khói bếp của thời hoa lửa.



