CHIẾC VÒNG NGỌC VÀ LỜI HẸN ƯỚC TRÊN ĐỈNH ĐÈO NANG
CHIẾC VÒNG NGỌC VÀ LỜI HẸN ƯỚC TRÊN ĐỈNH ĐÈO NANG
Nhân chứng kể lại: Bác Trần Đình Nghĩa (Cựu chiến binh Sư đoàn 324)
"Trước khi lên đường nhập ngũ vào chiến trường miền Nam năm 1971, tôi và Hà – cô bạn cùng lớp thời cấp 3 – có một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trên đỉnh đèo Nang, quê nhà Thanh Hóa. Hôm đó trời mưa phùn, gió lạnh thổi hun hút. Hà không khóc, cô ấy tháo từ cổ tay ra chiếc vòng ngọc màu xanh cẩm thạch nhỏ, đặt vào lòng bàn tay tôi. Chiếc vòng là kỷ vật của bà nội Hà để lại.
Hà nhìn tôi, đôi mắt trong veo đầy tin tưởng: 'Anh Nghĩa cầm lấy cái này. Đi chiến trường nhớ giữ gìn sức khỏe, hòa bình rồi mang chiếc vòng này về đeo lại vào tay em nhé'. Tôi gật đầu, gói chiếc vòng ngọc vào một mảnh vải lụa đỏ, cất kỹ dưới đáy ba lô, nơi sâu nhất, an toàn nhất.
Chiếc vòng ngọc ấy đã cùng tôi đi qua 81 ngày đêm rực lửa ở Thành cổ Quảng Trị, qua những trận đói quay quắt ở rừng cao su Nam Bộ. Đã có lần hầm sập do pháo kích, ba lô bị vùi lấp dưới đất đá sâu, tôi đã dùng tay không bới đất suốt hai tiếng đồng hồ chỉ để tìm lại chiếc ba lô có chứa kỷ vật ấy. Đối với tôi, chiếc vòng không chỉ là tình yêu, nó là hiện thân của hậu phương, là động lực nhắc nhở tôi phải sống sót để trở về.
Năm 1975, giang sơn thống nhất, tôi ôm ba lô bước xuống ga tàu, chạy một mạch về ngôi nhà cũ trên sườn đồi. Hà vẫn ở đó, vẫn đợi tôi bên hiên nhà như lời hẹn ước năm nào. Tôi tháo mảnh vải lụa đỏ, lấy chiếc vòng ngọc vẹn nguyên đeo lại vào cổ tay Hà. Giọt nước mắt hạnh phúc của ngày đoàn tụ rơi xuống mặt ngọc sáng trong."



