“Chiếc võng nhường lại”
Trong đơn vị chỉ có vài chiếc võng. Những người khỏe thường nhường cho người yếu hoặc người bị sốt.
Một đêm, tôi thấy một đồng chí bị sốt cao nằm trên võng. Người nhường võng cho anh là một người khỏe mạnh hơn, đang nằm dưới đất ẩm.
Tôi hỏi:
“Sao cậu không nằm võng?”
Anh chỉ cười:
“Tôi quen rồi, đất cũng là giường.”
Nửa đêm, tôi tỉnh dậy, thấy anh vẫn thức, thỉnh thoảng lại đứng dậy xem người nằm võng có đỡ hơn không.
Không ai yêu cầu, không ai ghi nhận, nhưng những việc như thế diễn ra rất tự nhiên.



