Chiếc võng nơi chiến hào
Câu chuyện là ký ức của ông Đỗ Văn Nam về một kỷ niệm với những người lính khi chiến tranh đang diễn ra ác liệt tại Quảng Trị. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, một chiếc võng đơn sơ đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội và sự sẻ chia.
Năm 1972, chiến sự ở Quảng Trị diễn ra vô cùng khốc liệt. Khi ấy ông Đỗ Văn Nam là dân công hỏa tuyến, thường xuyên giúp bộ đội vận chuyển lương thực và đào chiến hào.
Một buổi tối, sau một ngày làm việc mệt mỏi, ông Nam ở lại cùng một đơn vị bộ đội trong khu rừng gần chiến tuyến. Mọi người chuẩn bị nghỉ ngơi để sáng hôm sau tiếp tục nhiệm vụ.
Trong đơn vị có một chiến sĩ bị sốt nặng do nhiều ngày hành quân trong mưa. Anh rất mệt nhưng vẫn cố gắng ngồi dựa vào gốc cây.
Thấy vậy, một người lính khác liền tháo chiếc võng của mình ra, buộc giữa hai thân cây và nói:
“Cậu nằm nghỉ đi, tôi ngồi canh gác cũng được.”
Người chiến sĩ bị sốt ban đầu không muốn, nhưng cuối cùng cũng nằm xuống chiếc võng. Những người lính khác thay nhau chăm sóc và lấy nước cho anh uống.
Đêm đó, dù tiếng pháo vẫn vọng lại từ xa, nhưng trong khu rừng nhỏ ấy tình đồng đội khiến ai cũng cảm thấy ấm lòng.
May mắn là vài ngày sau người chiến sĩ bị sốt đã khỏe lại và tiếp tục cùng đơn vị làm nhiệm vụ.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, ông Nam vẫn nhớ mãi hình ảnh chiếc võng đơn sơ giữa chiến hào – nơi thể hiện tình đồng đội sâu sắc của những người lính trong thời hoa lửa.



