Bài viết

Chiếc Võng Rách Góc Và Bài Ca Ru Đất

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc Võng Rách Góc Và Bài Ca Ru Đất

Nhân chứng kể: Nguyễn Thị Nhàn (Cựu nữ y tá mặt trận Đông Nam Bộ)

"Hầm cứu thương dã chiến của chúng tôi đặt bên bờ suối sâu, nơi che chở cho hàng trăm thương bệnh binh nặng của trung đoàn sau mỗi trận đánh càn quét dữ dội. Tài sản quý giá nhất của mỗi người lính tụi tôi khi ấy chính là chiếc võng dù Trường Sơn. Chiếc võng không chỉ là giường ngủ treo lơ lửng giữa hai thân cây rừng, nó còn là chiếc cáng thương đưa chiến sĩ vượt qua bãi mìn, và đau đớn thay, đôi khi nó trở thành tấm áo quan cuối cùng quấn chặt lấy thân xác họ khi ngã xuống nằm lại đất mẹ rừng già.

Tôi nhớ mãi anh thương binh trẻ tuổi tên Bình, quê gốc ở vùng quê lúa Yên Thành, Nghệ An. Bình bị trúng mảnh bom phay nát một góc ngực, nhiễm trùng huyết cao sốt mê sảng liên tục suốt ba ngày ba đêm. Anh nằm trên chiếc võng dù đã rách mất một góc bên mạn trái do mảnh đạn vạt qua. Trong cơn hấp hối bừng tỉnh, Bình nắm lấy tà áo blouse sờn rách của tôi, thì thào bằng giọng đặc sệt miền Trung: 'Chị ơi... em lạnh quá... chị hát cho em nghe bài ví dặm quê mình đi...'

Tôi ngồi bệt xuống nền đất ẩm sát bên võng, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bạn. Cổ họng tôi nghẹn đắng, nước mắt trào ra nhòe cả mắt nhưng tôi cố giữ vững cao độ, cất giọng hát khẽ bài 'Giận mà thương' và những câu hò ví dặm xứ Nghệ thiết tha, ngân vang qua vách hầm ẩm mốc. Giọng hát của tôi hòa vào tiếng suối chảy róc rách, tiếng bom nổ đạn pháo dội về từ tiền tuyến xa xôi. Bình từ từ nhắm mắt, nụ cười thanh thản đọng lại trên bờ môi thâm tím. Bài ca ru đất đêm ấy tôi hát không có nhạc đệm, chỉ có tiếng võng dù rách góc đưa đưa nhịp nhàng, tiễn đưa một linh hồn trẻ tuổi mười tám vào giấc ngủ ngàn thu bình yên dưới lòng đại ngàn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn