Bài viết

Chiếc võng rừng Trường Sơn

Ông Lực năm nay 86 tuổi, nhưng giọng kể vẫn vang và chắc như một người lính trẻ. Trong nhà ông có một kỷ vật đặc biệt: chiếc võng dù đã ngả sang màu đất, viền rách và lưu đầy mùi nhựa rừng. Ông kể: “Nó đã từng cõng tôi qua nửa đời trai trẻ.” Năm 1968, khi mới 20 tuổi, ông theo đoàn vận tải vượt Trường Sơn. Ban đầu, chiếc võng chỉ là nơi chợp mắt sau những chặng đường dài, nhưng càng đi, nó càng trở thành người bạn thân. Trong những cơn mưa rừng như trút, võng là nơi trú bão; khi bom ầm ầm trút

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lực năm nay 86 tuổi, nhưng giọng kể vẫn vang và chắc như một người lính trẻ. Trong nhà ông có một kỷ vật đặc biệt: chiếc võng dù đã ngả sang màu đất, viền rách và lưu đầy mùi nhựa rừng. Ông kể: “Nó đã từng cõng tôi qua nửa đời trai trẻ.”

Năm 1968, khi mới 20 tuổi, ông theo đoàn vận tải vượt Trường Sơn. Ban đầu, chiếc võng chỉ là nơi chợp mắt sau những chặng đường dài, nhưng càng đi, nó càng trở thành người bạn thân. Trong những cơn mưa rừng như trút, võng là nơi trú bão; khi bom ầm ầm trút xuống, võng lại ôm trọn thân thể gầy gộc, giúp ông giữ hơi ấm trong những đêm giá buốt.

Một lần, cả đơn vị bị bom bi rải xuống giữa rừng. Anh Dần—người bạn thân nhất của ông—dính mảnh bom ở chân. Ông Lực đã dùng chính chiếc võng đó để buộc, làm cáng khiêng bạn chạy suốt 6 cây số đến trạm quân y. Dần qua khỏi, và nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt đồng đội, anh nghẹn ngào: “Cái võng này cứu sống tao… mà cũng giữ lại tình nghĩa của tụi mình.”

Giờ chiếc võng treo ở góc nhà. Mỗi khi có đoàn thanh niên vào thăm, ông lại hạ xuống, nhẹ nhàng vuốt từng nếp gấp và kể về Trường Sơn — nơi những con người trẻ tuổi như ông đã mang cả cuộc đời đánh đổi cho hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn