Chiếc võng rừng Trường Sơn
Ông N.V.T, quê Phú Khê, nhập ngũ năm 1968 khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ông được biên chế vào đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn – con đường huyết mạch chi viện cho miền Nam.
Giữa đại ngàn, chiếc võng rách là ngôi nhà duy nhất của người lính. Ban ngày tránh bom, ban đêm hành quân. Có những đêm, bom nổ sáng rực cả cánh rừng, đất đá vùi lấp đường đi. Ông Tạo cùng đồng đội vừa đào đường, vừa cáng thương binh, mồ hôi hòa lẫn máu.
Một lần, đơn vị bị bom vùi, ông bị sức ép làm ngất đi. Tỉnh dậy, xung quanh chỉ còn khói bụi và tiếng rên khẽ của đồng đội. Ông cởi chiếc võng của mình, xé làm băng buộc vết thương cho bạn, rồi thay nhau dìu nhau ra khỏi vùng nguy hiểm.
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về Phú Khê, chiếc võng rừng năm xưa được ông giữ lại, treo ở góc nhà. Ông bảo:
“Không phải để nhớ gian khổ, mà để nhớ vì sao mình đã sống sót trở về.”


