Chiếc võng rừng vẫn còn mùi đất đỏ
Đoàn phường tham gia hoạt động “Một ngày làm chiến sĩ” tại Khu di tích Đường 9 – Khe Sanh. Trong nhóm có Minh – một bạn trẻ vốn ít khi để ý chuyện lịch sử, chỉ tham gia cho… đủ chỉ tiêu. Nhưng chính Minh là người thay đổi nhiều nhất sau chuyến đi ấy. Buổi chiều, cả đoàn được giao nhiệm vụ mắc võng giữa rừng như cách bộ đội Trường Sơn từng làm. Đang loay hoay chưa biết buộc dây thế nào, Minh được một cựu chiến binh già đến hướng dẫn. Bàn tay ông còn run run vì tuổi tác, nhưng từng nút buộc vẫn c
Đoàn phường tham gia hoạt động “Một ngày làm chiến sĩ” tại Khu di tích Đường 9 – Khe Sanh. Trong nhóm có Minh – một bạn trẻ vốn ít khi để ý chuyện lịch sử, chỉ tham gia cho… đủ chỉ tiêu. Nhưng chính Minh là người thay đổi nhiều nhất sau chuyến đi ấy.
Buổi chiều, cả đoàn được giao nhiệm vụ mắc võng giữa rừng như cách bộ đội Trường Sơn từng làm. Đang loay hoay chưa biết buộc dây thế nào, Minh được một cựu chiến binh già đến hướng dẫn. Bàn tay ông còn run run vì tuổi tác, nhưng từng nút buộc vẫn chắc như năm nào.
— Ngày xưa tụi tôi mắc võng ngay dưới những tán cây này, bom thì rơi phía trước, sốt rét thì rình phía sau. Nhiều khi nằm xuống mà không biết sáng dậy còn đủ đơn vị không… — ông nói, giọng trầm xuống.
Minh nhìn chiếc võng của mình, rồi nhìn đôi bàn tay nổi gân xanh của ông. Cậu thử nằm thử. Lưng vừa chạm võng thì mùi đất, mùi lá mục, mùi ẩm rừng xộc lên. Minh tưởng tượng một đêm mưa đạn, nơi mà chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể là sinh tử.
Cậu hỏi nhỏ:
— Sao ông vẫn cười khi kể chuyện… đáng sợ như vậy?
Ông cười hiền hậu:
— Vì tụi tôi tin rằng có người sau mình sẽ sống tốt hơn. Niềm tin đó giúp tụi tôi vượt rừng vượt núi, chứ không phải gan dạ gì đâu.
Tối hôm ấy, Minh ngồi ghi chép lại cảm nhận. Cậu lần đầu hiểu rằng: lịch sử không chỉ là những dòng chữ khô cứng trong sách; nó là mồ hôi, nước mắt và tuổi trẻ của những con người đã sống trong một thời hoa lửa thật sự.
Minh trở về phường, chủ động đăng ký tham gia đội hình tuyên truyền về lịch sử địa phương. Cậu bảo với Bí thư:
— Em muốn kể lại câu chuyện của ông cho nhiều bạn khác. Để tụi em hiểu rằng mình đang đi trên con đường mà người đi trước đã đánh đổi rất nhiều mới có được.


