Bài viết

“Chiếc vòng tay đồng đội”

Ở vùng đất miền Trung nắng gió năm 1969, Nam – chàng trai 17 tuổi – được phân công vào đơn vị thanh niên xung phong xây dựng cầu. Công việc gian khổ, nắng gắt, nhưng Nam không hề than vãn. Cậu luôn mang theo chiếc vòng tay mẹ tặng, nhắc nhở mình phải mạnh mẽ, kiên cường. Một buổi chiều, khi nhóm đang thi công cây cầu bắc qua con suối, cơn mưa bất ngờ đổ xuống. Nước suối dâng cao, gió mạnh đến mức các thanh niên gần như không thể giữ được thang tre. Trong khoảnh khắc sinh tử, Nam nắm chặt tay ng

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng đất miền Trung nắng gió năm 1969, Nam – chàng trai 17 tuổi – được phân công vào đơn vị thanh niên xung phong xây dựng cầu. Công việc gian khổ, nắng gắt, nhưng Nam không hề than vãn. Cậu luôn mang theo chiếc vòng tay mẹ tặng, nhắc nhở mình phải mạnh mẽ, kiên cường.

Một buổi chiều, khi nhóm đang thi công cây cầu bắc qua con suối, cơn mưa bất ngờ đổ xuống. Nước suối dâng cao, gió mạnh đến mức các thanh niên gần như không thể giữ được thang tre. Trong khoảnh khắc sinh tử, Nam nắm chặt tay người bạn bên cạnh – Lâm – và kéo cậu lên bờ. Khi cả nhóm an toàn, Nam nhận ra rằng chiếc vòng tay mẹ đã rơi xuống nước lúc nào không hay, nhưng cậu mỉm cười: “Không sao, mình vẫn còn đồng đội.”

Sau trận mưa, Nam và các bạn làm chiếc vòng tay mới từ những sợi dây còn sót lại, thắt lại như lời hứa: dù gian khổ, dù hiểm nguy, tuổi trẻ vẫn sát cánh bên nhau, tình đồng đội là thứ quý giá hơn bất cứ vật chất nào.

Nhiều năm sau, Nam vẫn giữ thói quen đeo chiếc vòng tay đồng đội ấy, nhắc nhở mình rằng thời hoa lửa không chỉ là chiến tranh, bom đạn, mà còn là những sợi dây vô hình gắn kết tuổi trẻ, tình bạn và tình yêu quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn