Chiếc Võng Trên Đường Hành Quân
Trên tuyến đường Trường Sơn năm 1971, chiến sĩ Hoàng luôn mang theo một chiếc võng màu xanh đã cũ.
Đó là món quà của mẹ trước ngày anh lên đường nhập ngũ.
Mỗi lần mắc võng nghỉ giữa rừng, Hoàng lại nhớ tới gia đình.
Một đêm mưa lớn, đơn vị dừng chân bên sườn núi.
Bất ngờ, một chiến sĩ trẻ bị sốt rét ác tính, người run lẩy bẩy.
Không chút do dự, Hoàng tháo chiếc võng của mình nhường cho đồng đội.
Suốt đêm, anh cùng mọi người thay nhau chăm sóc người bệnh.
Nhờ được nghỉ ngơi và điều trị kịp thời, người chiến sĩ ấy qua cơn nguy hiểm.
Sau đó anh xúc động nói:
– Nếu không có chiếc võng của anh, có lẽ tôi không thể vượt qua được.
Hoàng cười:
– Võng của mẹ tôi đấy. Mẹ chắc cũng muốn giúp cậu.
Những năm sau, chiếc võng tiếp tục đồng hành cùng anh trên nhiều chặng đường chiến đấu.
Ngày đất nước thống nhất, Hoàng mang chiếc võng trở về quê.
Nó đã sờn cũ theo thời gian nhưng vẫn chứa đựng tình yêu thương của người mẹ và tình đồng đội thiêng liêng của những năm tháng chiến tranh.



