Chiếc võng Trường Sơn
Những năm kháng chiến chống Mỹ, chiếc võng là vật dụng không thể thiếu của người lính trên tuyến đường Trường Sơn. Ban ngày, võng được cuộn gọn trong ba lô. Đêm đến, chỉ cần hai thân cây là có thể mắc thành một chỗ nghỉ.
Có một người lính trẻ quê ở Thanh Hóa luôn mang theo chiếc võng do chính mẹ đan bằng sợi dù. Trước ngày lên đường, mẹ anh cẩn thận khâu vào góc võng một mảnh vải nhỏ có dòng chữ: "Mẹ chờ con về."
Trong những đêm hành quân dài, mỗi lần nằm trên võng, anh lại đưa tay chạm vào mảnh vải ấy. Nó như nhắc anh về mái nhà, về bữa cơm gia đình và lời hẹn ngày đoàn tụ.
Một lần đơn vị phải hành quân gấp, một đồng đội bị sốt rét ác tính không thể đi tiếp. Không chút do dự, anh tháo chiếc võng của mình nhường cho bạn, còn bản thân đi bộ suốt quãng đường còn lại.
Sau này, khi nhắc lại kỷ niệm ấy, người đồng đội xúc động nói:
"Chiếc võng năm ấy không chỉ cứu tôi vượt qua cơn bệnh mà còn cho tôi thấy tình đồng chí thiêng liêng đến nhường nào."
Thông điệp: Những điều giản dị nhất đôi khi lại chứa đựng tình yêu thương lớn lao nhất.



