Chiếc xe ba gác và "kho vũ khí" giữa lòng Sài Gòn
Làm biệt động thành, cái khó nhất là đưa vũ khí từ chiến khu vào nội đô qua hàng chục trạm gác gắt gao. Chú khi đó đóng vai một người đẩy xe ba gác chở củi và than. Dưới lớp than đen nhẻm, bụi bặm ấy là những khẩu súng ngắn, thuốc nổ TNT và cả lựu đạn. Có lần, tại chốt kiểm soát ở cầu chữ Y, tên cảnh sát dã chiến nghi ngờ dùng cây sắt dài đâm mạnh vào đống than để kiểm tra.
Tim chú như ngừng đập khi nghe tiếng "cộp" khô khốc của sắt chạm vào vỏ gỗ thùng chứa vũ khí. Chú nhanh trí giả vờ cáu kỉnh: "Ông làm thế vỡ hết than sạch của tôi, lấy gì mà bán?", rồi chú kín đáo dúi vào túi hắn mấy tờ giấy bạc. Hắn cười hì hì rồi xua tay cho đi. Qua khỏi dốc cầu, chú mới thấy lưng áo mình ướt đẫm mồ hôi. Mỗi chuyến xe như thế là một cuộc đấu trí mà cái giá phải trả là mạng sống. Nhưng nếu không có những chuyến xe ba gác bình dị ấy, sẽ không có những trận đánh vang dội vào Dinh Độc Lập hay Tòa đại sứ Mỹ làm chấn động thế giới.



