Cựu chiến binh

Chiếc xe đạp

Ninh Bình16/04/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc xe đạp ấy không có gì đặc biệt, nếu nhìn bằng mắt của thời bình. Khung xe trầy xước, lớp sơn bong tróc gần hết, yên xe vá chằng vá đụp, còn ghi đông thì quấn bằng một mảnh vải cũ. Nhưng với chúng tôi, trong những năm tháng chiến tranh, nó là cả một “gia tài”.

Tôi được phân công làm nhiệm vụ vận chuyển hàng ra tiền tuyến. Phương tiện duy nhất là chiếc xe đạp thồ – thứ mà anh em vẫn gọi vui là “con ngựa sắt”. Mỗi chuyến đi, chúng tôi chất lên xe hàng trăm ký gạo, đạn dược, thuốc men. Hàng được buộc chặt hai bên, cao quá đầu người, nhìn như một “ngọn núi di động”.

Đường đi không phải là đường, mà là những lối mòn xuyên rừng, trơn trượt, dốc cao. Có đoạn phải cúi người, gồng hết sức đẩy xe từng bước. Vai đau, tay tê, chân run, nhưng không ai dám dừng lâu. Vì ai cũng biết, phía trước đang cần những thứ mình mang đến.

Tôi nhớ nhất một chuyến đi trong đêm. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng le lói xuyên qua tán lá. Chúng tôi phải đi thật nhẹ, tránh gây tiếng động vì sợ bị phát hiện. Chiếc xe đạp kẽo kẹt theo từng bước chân, nghe rõ đến mức tôi sợ nó sẽ “tố cáo” vị trí của mình.

Giữa đường, bất ngờ có tiếng máy bay. Tất cả lập tức dừng lại, kéo xe vào bụi rậm, nằm ép xuống đất. Tim tôi đập dồn dập. Tôi đưa tay giữ chặt chiếc xe, như thể nó cũng là một người đồng đội đang run lên vì sợ hãi.

Khi máy bay đi qua, chúng tôi lại lặng lẽ đứng dậy, tiếp tục hành trình. Không ai nói một lời, nhưng ánh mắt ai cũng kiên định.

Có lần, bánh xe bị gãy nan giữa đường. Không có dụng cụ sửa chữa, chúng tôi phải tháo dây, buộc tạm lại rồi tiếp tục đi. Chiếc xe lúc đó không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn cố “gồng mình” cùng chúng tôi vượt qua quãng đường còn lại.

Khi đến nơi, giao xong hàng, tôi ngồi bệt xuống đất, thở dốc. Nhìn lại chiếc xe, tôi thấy nó cũng “kiệt sức” như con người. Nhưng chính nó đã giúp chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ.

Chiến tranh qua đi, tôi trở về đời thường. Những phương tiện hiện đại dần thay thế tất cả. Nhưng trong góc nhà, tôi vẫn giữ lại chiếc xe đạp cũ năm nào.

Mỗi lần nhìn nó, tôi lại nhớ về những con đường rừng, những đêm hành quân, và cả những con người đã cùng tôi đi qua gian khổ.

Chiếc xe đạp ấy không chỉ chở hàng, mà còn chở cả một thời tuổi trẻ – thời mà con người sống hết mình vì một điều lớn lao hơn bản thân. Và dù thời gian có trôi qua, ký ức về “con ngựa sắt” ấy vẫn luôn còn nguyên vẹn trong tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn