CHIẾC XE ĐẠP CŨ
Những phương tiện giản dị đã đồng hành cùng tuổi trẻ qua những năm tháng không thể nào quên.

Chiếc xe đạp của Hương đã cũ đến mức mỗi lần đạp đều phát ra tiếng kêu cót két. Vậy mà ngày nào cô giao liên trẻ cũng đạp xe hàng chục cây số để chuyển công văn và thuốc men cho các đơn vị. Có hôm đường bị bom cày nát, Hương phải dắt xe vượt qua từng đoạn đất đá ngổn ngang. Mồ hôi thấm ướt vai áo nhưng cô chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Đồng đội thường gọi vui chiếc xe ấy là “con ngựa sắt gan lì nhất chiến khu.” Hương nghe vậy chỉ bật cười rồi lại tiếp tục lên đường. Trong chiếc giỏ xe nhỏ luôn có vài củ khoai và những lá thư từ hậu phương gửi ra tiền tuyến. Giữa thời hoa lửa, chiếc xe đạp cũ ấy đã lặng lẽ nối liền biết bao yêu thương và hy vọng. Và tuổi trẻ của Hương cũng đã đi qua những con đường đỏ bụi cùng chiếc xe giản dị như thế.



