CHIẾC XE ĐẠP CŨ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Sau ngày hòa bình, trong căn nhà nhỏ có một chiếc xe đạp cũ.
Nó đã được sửa đi sửa lại nhiều lần nhưng người mẹ nhất quyết không bán.
Đó là chiếc xe người con từng dùng trước ngày nhập ngũ.
Anh thường đạp xe ra đầu làng, ghé nhà bạn bè rồi trở về trước bữa cơm.
Ngày anh đi, chiếc xe được dựng bên hiên.
Anh nói. “Bao giờ con về con sẽ đi tiếp.
Nhưng anh không trở về.
Chiếc xe nằm đó suốt nhiều năm.Mẹ không nỡ bỏ. Thỉnh thoảng, bà lau bụi rồi lại dựng nó vào góc nhà.
Người hàng xóm từng hỏi:“Xe cũ rồi, sao bác không bỏ đi?”
Bà chỉ đáp:“Nó là đồ của con tôi.”
Một câu rất ngắn.Nhưng với bà, chiếc xe không phải vật cũ.Nó là hình ảnh của một chàng trai trẻ vẫn đang đạp xe trên con đường làng.Nhiều năm sau, chiếc xe được con cháu trong gia đình phục chế.
Họ giữ nguyên những vết xước cũ. Không phải vì chúng đẹp.Mà vì mỗi vết xước đều mang theo một câu chuyện.Một món đồ bình thường có thể trở thành một phần ký ức của cả gia đình.
Chiếc xe ấy đã không đưa người lính trở về.Nhưng nó nhắc những thế hệ sau rằng trước khi trở thành một người lính, anh cũng từng là một chàng trai bình thường, từng có những con đường quen thuộc, những người bạn và những ước mơ.
Tuổi trẻ của anh đã dừng lại.Nhưng câu chuyện về anh thì vẫn tiếp tục.



