Bài viết

CHIẾC XE ĐẠP CỦA CÔ GÁI GIAO LIÊN

Ninh Bình05/08/2026Xã Phúc Lợi (Đoàn xã Phúc Lợi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, Hạnh mới ngoài hai mươi tuổi.

Cô làm nhiệm vụ giao liên, thường xuyên đi qua những con đường làng, bờ ruộng và những khu vực phải sơ tán.

Phương tiện của cô chỉ là một chiếc xe đạp cũ.

Trên xe lúc nào cũng có một chiếc giỏ.

Người ngoài nhìn vào chẳng thấy gì đặc biệt.

Nhưng Hạnh biết mình phải tuyệt đối cẩn thận.

Một buổi chiều, cô nhận nhiệm vụ đưa tài liệu đến một địa điểm cách nơi đóng quân khá xa.

Trời đang nắng thì bất ngờ chuyển mưa.

Đường đất nhão ra.

Bánh xe liên tục trượt.

Hạnh xuống xe, dắt bộ qua một đoạn đường lầy.

Đến gần một xóm nhỏ, cô gặp một cụ già đang đứng bên đường.

Cụ hỏi:

“Cháu đi đâu mà vội thế?”

Hạnh cười:

“Cháu đi có việc thôi ạ.”

Cụ nhìn chiếc xe đạp rồi chỉ về phía con đường bên cạnh:

“Đi đường kia. Đường này sắp ngập.”

Hạnh cảm ơn rồi rẽ sang con đường cụ chỉ.

Đi được một đoạn, cô phát hiện con đường cũ đã bị nước phủ kín.

Nếu tiếp tục đi, chiếc xe chắc chắn không thể qua.

Cô quay lại tìm đường khác.

Cuối cùng, nhờ sự chỉ dẫn của người dân địa phương, Hạnh đến được nơi cần đến.

Người nhận tài liệu nhìn cô rồi hỏi:

“Sao đến muộn vậy?”

Hạnh chỉ cười:

“Đường hôm nay khó đi.”

Không ai biết cô đã phải vòng qua bao nhiêu con đường.

Cũng không ai biết chiếc xe đạp ấy đã đưa cô đi qua bao nhiêu làng quê.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, Hạnh trở về quê.

Có lần bà đi ngang qua một con đường cũ.

Con đường ngày trước đã được mở rộng, trải nhựa phẳng phiu.

Bên cạnh là những ngôi nhà mới.

Bà đứng nhìn rất lâu.

Một người đi cùng hỏi:

“Bà nhớ gì à?”

Hạnh cười:

“Tôi đang nghĩ ngày trước mình đi chiếc xe đạp này mà thấy đường xa lắm.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ đường vẫn dài, nhưng đất nước đã đi được một chặng đường rất xa.”

Bà không còn nhớ chiếc xe đạp ngày ấy đã đi được bao nhiêu cây số.

Nhưng bà nhớ rất rõ một điều:

Trong những năm tháng gian khó, trên mỗi con đường quê đều có những con người bình dị góp phần giữ cho công việc chung được tiếp tục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn