Chiếc xe đạp của cô giáo
Đặng Thị Hương - Chiếc xe đạp của cô giáo
Đặng Thị Hương là cô giáo tiểu học ở một vùng quê miền Bắc. Khi chiến tranh ác liệt, trường học phải sơ tán vào khu rừng gần làng.
Hương có một chiếc xe đạp cũ. Mỗi ngày, cô đạp xe hàng chục cây số để mang sách vở và thuốc men đến các điểm sơ tán.
Một trong những học trò của cô là Nguyễn Văn Phúc, cậu bé mười ba tuổi có ước mơ trở thành kỹ sư.
Một ngày, Phúc hỏi:
“Cô ơi, bao giờ chiến tranh hết?”
Hương đáp:
“Rồi sẽ hết.”
“Bao giờ?”
Cô cười:
“Khi em lớn.”
Phúc không hài lòng:
“Thế lâu quá.”
Hương bật cười.
Một đêm, máy bay đánh phá gần trường. Hương cùng học sinh chạy xuống hầm.
Sau trận bom, một góc lớp bị sập. Sách vở cháy gần hết.
Hương tìm thấy chiếc xe đạp nằm dưới đất, bánh trước cong vênh.
Phúc nói:
“Cô bỏ đi. Hỏng rồi.”
Hương lắc đầu:
“Còn sửa được.”
Cô dựng chiếc xe lên.
Phúc giúp cô sửa từng bộ phận.
Từ hôm đó, chiếc xe tiếp tục đưa sách đến những lớp học trong rừng.
Nhiều năm sau, Phúc trở thành kỹ sư xây dựng.
Ngày về thăm cô giáo cũ, anh mang theo một chiếc xe đạp mới.
“Cô đổi xe đi.”
Hương cười:
“Xe cũ vẫn chạy được.”
Phúc nhìn chiếc xe đã bạc màu.
“Nhưng nó già rồi.”
Hương đặt tay lên ghi-đông.
“Nó đã chở cả một thời tuổi trẻ của cô.”
Phúc im lặng.
Anh chợt nhận ra chiếc xe không chỉ chở sách vở.
Nó từng chở những ước mơ nhỏ bé của trẻ em trong chiến tranh.
Nó từng đi qua những con đường đầy hố bom để mang đến một điều tưởng như bình thường nhưng vô cùng quý giá: một giờ học.
Hương nhìn học trò cũ.
“Ngày ấy cô bảo chiến tranh sẽ hết khi em lớn.”
Phúc cười:
“Vâng.”
“Cô nói đúng không?”
Phúc nhìn những đứa trẻ đang chơi ngoài sân trường mới.
“Đúng ạ. Và cô đã giúp chúng em lớn lên.”



