Bài viết

Chiếc xe đạp giữa mùa bom rơi

Đồng Tháp15/05/2026NGUYỄN THỊ LỆ HẰNG (TRƯỜNG MN BÌNH TÂN)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những con người rất bình thường nhưng lại làm nên những điều phi thường. Họ không mang quân hàm lớn, không xuất hiện trên báo chí, nhưng chính sự hy sinh thầm lặng của họ đã góp phần giữ cho mạch sống của cách mạng không bao giờ bị đứt đoạn.

Năm 1972, tại một vùng quê miền Trung đầy bom đạn, tôi từng gặp một cậu giao liên tên Thắng. Khi ấy Thắng mới mười bảy tuổi, dáng người gầy nhỏ, làn da rám nắng và lúc nào cũng gắn liền với chiếc xe đạp cũ kỹ đã bong hết lớp sơn.

Nhìn bên ngoài, cậu chỉ giống một cậu bé nhà quê nghèo đi chở hàng thuê. Nhưng thực ra, Thắng là người chuyên vận chuyển thư từ, thuốc men và nhiều tài liệu quan trọng giữa các cơ sở cách mạng.

Điều đặc biệt là suốt nhiều năm, cậu chưa từng để lộ bí mật dù phải đi qua vô số chốt kiểm soát nguy hiểm.

Chiếc xe đạp của Thắng cũ đến mức mỗi lần chạy đều phát ra tiếng kêu cọt kẹt. Phía sau xe lúc nào cũng chất đầy khoai, sắn hoặc rau củ để ngụy trang.

Nhưng bên dưới lớp hàng hóa ấy lại là tài liệu mật được giấu rất kỹ.

Có hôm là thuốc men cho thương binh.

Có hôm là bản đồ tác chiến hoặc thư từ liên lạc khẩn cấp.

Thắng thuộc từng con đường làng, từng bờ ruộng và cả những lối mòn tránh đồn địch. Cậu thường đi từ lúc trời chưa sáng để tránh bị nghi ngờ.

Một lần tôi đi cùng cậu qua vùng đang bị kiểm soát gắt gao.

Trời nắng chang chang.

Con đường đất đỏ đầy dấu bánh xe quân sự và hố bom còn mới.

Thắng vừa đạp xe vừa cười:

“Đi riết rồi quen thôi anh.”

Tôi hỏi:

“Cậu không sợ à?”

Thắng im lặng vài giây rồi đáp nhỏ:

“Sợ chớ… nhưng nếu mình không đi thì ngoài kia nhiều người thiếu thuốc lắm.”

Câu nói của cậu khiến tôi nhớ mãi.

Những ngày ấy, máy bay địch thường xuyên ném bom xuống các tuyến đường tiếp tế. Chỉ cần phát hiện dấu hiệu vận chuyển cho cách mạng, chúng có thể bắt hoặc bắn chết ngay lập tức.

Một buổi chiều cuối hạ, Thắng nhận nhiệm vụ chuyển gấp tài liệu tới căn cứ bên kia núi.

Đó là tuyến đường cực kỳ nguy hiểm vì vừa có đồn lính mới lập.

Trước lúc đi, má của Thắng đứng ở cửa nhìn con trai rất lâu rồi dặn:

“Đi cẩn thận nghe con.”

Thắng chỉ cười:

“Con đi chút rồi về.”

Không ai biết đó là chuyến đi nguy hiểm nhất của cậu.

Khoảng giữa đường, khi Thắng vừa qua cánh đồng trống thì tiếng máy bay bất ngờ vang lên trên đầu.

Tiếng còi báo động từ làng phía xa vọng tới.

Người dân vội chạy tìm chỗ trú.

Nhưng đoạn đường lúc ấy hoàn toàn không có hầm tránh bom.

Máy bay bắt đầu bổ nhào.

Tiếng bom rít xuống ghê người.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Đất đá bắn tung tóe khắp nơi.

Thắng lập tức lao chiếc xe xuống mương nước ven đường để tránh sức ép.

Nhưng điều cậu lo nhất không phải bản thân mình.

Mà là túi tài liệu đang giấu trong khung xe.

Bom nổ liên tiếp quanh cánh đồng.

Khói bụi phủ kín cả khu vực.

Khi đợt bom vừa ngớt, Thắng lại tiếp tục đạp xe chạy.

Nhưng chưa đi được bao xa thì gặp ngay toán lính địch đang lập chốt kiểm tra.

Một tên lính chặn lại:

“Chở gì đó?”

Thắng bình tĩnh đáp:

“Khoai đem ra chợ bán.”

Chúng bắt đầu lục soát.

Tim tôi như muốn ngừng đập khi nhìn tên lính dùng lưỡi lê chọc vào các bao hàng.

Chỉ cần lệch xuống dưới một chút, toàn bộ tài liệu sẽ bị phát hiện.

Bất ngờ phía xa vang lên tiếng nổ lớn.

Một kho chứa rơm bên làng bị bom bén lửa cháy dữ dội.

Toán lính quay đầu nhìn về phía khói lửa.

Ngay lúc ấy, Thắng bất ngờ đạp mạnh chiếc xe lao thẳng xuống con đường nhỏ ven ruộng.

“Đứng lại!”

Tiếng súng nổ vang phía sau.

Đạn cày tung bờ đất hai bên.

Nhưng Thắng vẫn cúi thấp người, cố đạp xe thật nhanh giữa cánh đồng đầy hố bom.

Chiếc xe đạp cũ rung lên dữ dội trên con đường gập ghềnh.

Cuối cùng, cậu cũng vượt qua được khu vực nguy hiểm và mang tài liệu tới căn cứ an toàn.

Khi gặp lại chúng tôi, hai chân Thắng đầy máu vì mảnh đá văng trúng, còn chiếc xe đạp thì gần như méo hẳn bánh sau.

Nhưng cậu vẫn cười rất tươi:

“Tài liệu còn nguyên.”

Ít lâu sau, trong một lần tiếp tục làm nhiệm vụ giữa trận càn lớn, Thắng không may trúng đạn khi đang cố đưa thuốc men tới cho thương binh trong vùng núi.

Đồng đội tìm thấy cậu bên cạnh chiếc xe đạp đã gãy khung.

Túi thuốc vẫn được ôm chặt trong ngực.

Sau chiến tranh, người dân quê cậu dựng một chiếc xe đạp cũ trước nhà tưởng niệm liệt sĩ trong xã.

Nhiều người đi ngang chỉ nghĩ đó là một vật dụng bình thường.

Nhưng với những người từng sống trong thời hoa lửa, chiếc xe ấy là biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của biết bao người giao liên năm xưa.

Còn tôi, mỗi lần nhìn thấy một chiếc xe đạp cũ trên đường quê, tôi lại nhớ tới cậu bé mười bảy tuổi từng lao qua bom đạn chỉ để giữ cho những túi tài liệu được đến nơi an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc xe đạp giữa mùa bom rơi | Câu chuyện thời hoa lửa