Chiếc xe đạp thồ của người lính trẻ
Ông Tài từng là chiến sĩ xe đạp thồ trên tuyến Chiến khu Việt Bắc. Chiếc xe đạp của ông có thể chở đến 200–300 kg hàng—từ gạo, thuốc men đến đạn dược. “Ngày đó xe đạp là chiến lược,” ông cười, “bọn tôi đẩy xe mà nghe nó nặng như đang đẩy cả nước nhà.” Có đoạn đường dốc đến mức phải cắm gậy vào bánh xe để hãm tốc. Có lần ông bị trượt chân, xe lao xuống bờ suối. Ông tưởng mình chết, nhưng may chỉ bị thương nhẹ. Điều ông tiếc nhất lại là… bao gạo bị ướt. “Gạo cho bộ đội quý như vàng,” ông nói. Mộ
Ông Tài từng là chiến sĩ xe đạp thồ trên tuyến Chiến khu Việt Bắc. Chiếc xe đạp của ông có thể chở đến 200–300 kg hàng—từ gạo, thuốc men đến đạn dược. “Ngày đó xe đạp là chiến lược,” ông cười, “bọn tôi đẩy xe mà nghe nó nặng như đang đẩy cả nước nhà.”
Có đoạn đường dốc đến mức phải cắm gậy vào bánh xe để hãm tốc. Có lần ông bị trượt chân, xe lao xuống bờ suối. Ông tưởng mình chết, nhưng may chỉ bị thương nhẹ. Điều ông tiếc nhất lại là… bao gạo bị ướt. “Gạo cho bộ đội quý như vàng,” ông nói.
Một kỷ niệm ông nhớ mãi là đêm cả tổ phải vượt đèo trong sương dày. Xe đạp đi thành hàng, người sau bám vào đuôi xe trước. Nếu một người trượt, cả đoàn có thể rơi xuống vực. Nhưng họ vẫn đi, vì phải kịp đưa hàng đến đơn vị chuẩn bị chiến dịch.
Bây giờ, chiếc xe đạp thồ đã được con cháu sơn sửa lại đặt trước nhà, như một tượng đài nhỏ nhắc về tuổi trẻ của ông.



