CHIẾC XE ĐẠP THỒ NĂM ẤY
Câu chuyện kể về ông Phan Văn Đức trong những năm tháng dùng xe đạp thồ vận chuyển lương thực, thuốc men phục vụ chiến trường. Trong một chuyến đi, dù gặp bom địch, xe bị hư hỏng và bản thân bị thương, ông vẫn quyết tâm bảo vệ hàng hóa và đưa thuốc đến đơn vị đúng thời gian. Câu chuyện thể hiện lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và ý chí không lùi bước của thế hệ thanh niên thời chiến.
Trong góc nhà của ông Phan Văn Đức có một chiếc chuông xe đạp đã hoen gỉ. Dù không còn phát ra âm thanh trong trẻo như ngày trước, ông vẫn giữ gìn chiếc chuông như một kỷ vật quý giá của thời thanh niên xung phong.
Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Đức tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Ông được giao nhiệm vụ dùng xe đạp thồ vận chuyển gạo, thuốc men và các nhu yếu phẩm đến những đơn vị đang chiến đấu.
Chiếc xe đạp của ông được tháo bàn đạp, gia cố khung và buộc thêm thanh gỗ để có thể chở được nhiều hàng. Mỗi chuyến đi, ông phải đẩy xe qua những con đường rừng gập ghềnh, nhiều đoạn dốc cao và lầy lội.
Để tránh máy bay địch, đoàn vận chuyển thường xuất phát khi trời tối. Mọi người dùng lá cây che hàng hóa, không bật đèn và hạn chế nói chuyện. Khi nghe tiếng máy bay, cả đoàn nhanh chóng giấu xe dưới tán cây rồi tìm nơi trú ẩn.
Ông Đức nhớ nhất một chuyến vận chuyển thuốc men vào năm 1970. Hôm ấy, đơn vị phía trước đang có nhiều thương binh nên số thuốc phải được đưa đến nơi trước khi trời sáng.
Khi đoàn đi qua một khu vực trống, máy bay địch bất ngờ xuất hiện và thả pháo sáng. Tiếp đó, những tiếng bom nổ vang lên làm mặt đất rung chuyển. Mọi người nhanh chóng đưa xe và hàng hóa vào rừng.
Một quả bom nổ gần vị trí của ông Đức khiến chiếc xe đạp bị đổ, bánh trước cong vẹo và nhiều thùng hàng rơi xuống đất. Một mảnh bom sượt qua chân làm ông bị thương.
Dù đau đớn, ông vẫn cố gắng bò đến kiểm tra những túi thuốc. Phát hiện thuốc chưa bị hư hỏng, ông dùng dây rừng buộc lại hàng hóa, tháo bánh xe bị cong rồi tiếp tục đẩy chiếc xe chỉ còn một bánh qua đoạn đường hiểm trở.
Ông Đức kể:
“Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đến những thương binh đang chờ thuốc. Nếu mình dừng lại thì số thuốc không thể đến nơi đúng lúc. Tôi tự nhủ còn sức thì còn phải tiếp tục đi.”
Thấy ông bị thương, một người đồng đội đề nghị chia bớt hàng. Tuy nhiên, xe của mọi người đều đã chở nặng. Ông Đức chỉ nhờ đồng đội băng lại vết thương rồi chống một thanh tre vào khung xe để tiếp tục di chuyển.
Đường rừng sau trận bom đầy đất đá và cây gãy. Có những đoạn ông phải dùng hết sức kéo chiếc xe qua hố sâu. Bàn chân chảy máu, đôi tay phồng rộp nhưng ông vẫn không buông tay khỏi càng xe.
Gần sáng, đoàn vận chuyển đã đến được đơn vị. Nhìn những túi thuốc được bàn giao an toàn, ông Đức mới yên tâm ngồi xuống. Các chiến sĩ quân y nhanh chóng đưa ông vào băng bó và chăm sóc vết thương.
Sau chuyến đi ấy, chiếc xe đạp được sửa chữa và tiếp tục đồng hành cùng ông trong nhiều nhiệm vụ khác. Chiếc chuông xe bị vỡ một phần nên ông tháo ra, giữ lại như một kỷ niệm.
Trong những năm tháng thanh niên xung phong, ông Đức cùng đồng đội đã trải qua rất nhiều khó khăn. Có những ngày chỉ ăn cơm độn sắn, có những đêm phải ngủ giữa rừng ướt lạnh. Tuy vậy, mọi người luôn động viên và chia sẻ với nhau từng nắm cơm, ngụm nước.
Ông xúc động chia sẻ:
“Chúng tôi ngày ấy còn rất trẻ nhưng ai cũng hiểu rằng mỗi bao gạo, mỗi túi thuốc được đưa đến nơi đều góp phần giúp bộ đội chiến đấu. Vì vậy, dù gian khổ và nguy hiểm đến đâu, không ai nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.”
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Phan Văn Đức trở về quê hương, tích cực lao động sản xuất và tham gia công tác tại địa phương. Chiếc xe đạp năm xưa không còn, nhưng chiếc chuông cũ vẫn được ông giữ gìn.
Giờ đây, ông thường kể câu chuyện cho con cháu nghe và nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng nền hòa bình, sống có trách nhiệm, không ngại khó khăn và luôn sẵn sàng đóng góp cho quê hương.
Câu chuyện “Chiếc xe đạp thồ năm ấy” là một ký ức giản dị nhưng xúc động về ý chí và lòng dũng cảm của thế hệ thanh niên trong thời hoa lửa. Chiếc xe có thể đã cũ, chiếc chuông có thể không còn ngân vang, nhưng tinh thần yêu nước và ý chí vượt khó của người thanh niên xung phong sẽ mãi được lưu truyền.



