Bài viết

Chiếc Xe Đạp Thồ Trên Đường Kéo Pháo

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, những chiếc xe đạp thồ giản dị đã trở thành “kỳ tích hậu cần” giữa núi rừng Tây Bắc. Người dân công năm xưa vẫn nhớ từng con dốc, từng bao gạo được đẩy ra chiến trường bằng ý chí phi thường.

Đắk Lắk09/05/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến chiến thắng Điện Biên Phủ, nhiều người nghĩ đến tiếng pháo vang dội hay lá cờ chiến thắng trên nóc hầm Đờ Cát.

Nhưng phía sau chiến thắng ấy còn có những đoàn dân công lặng thầm vượt núi rừng tiếp tế cho tiền tuyến.

Ông Ma Văn Thắng khi ấy mới ngoài 20 tuổi, là dân công hỏa tuyến quê ở Tuyên Quang.

Nhiệm vụ của ông là dùng xe đạp thồ chở lương thực, đạn dược vượt hàng trăm cây số lên chiến trường Điện Biên.

Chiếc xe đạp lúc đầu chỉ là xe thường của người dân.

Nhưng sau khi được gia cố thêm thanh tre, dây thép và gỗ chống, nó có thể chở tới vài trăm ký hàng.

Đường núi Tây Bắc khi ấy vô cùng hiểm trở.

Có đoạn dốc cao dựng đứng, đất nhão vì mưa, nhiều người phải buộc dây vào vai để kéo xe lên từng mét.

Ban ngày tránh máy bay địch, đoàn dân công thường nghỉ trong rừng sâu. Đêm xuống mới tiếp tục hành quân dưới ánh đuốc hoặc ánh trăng mờ.

Có hôm bánh xe gãy giữa đường, mọi người tháo cả đòn gánh để sửa tạm rồi đi tiếp.

Ông Thắng kể rằng điều đáng nhớ nhất không phải cái đói hay đôi chân phồng rộp, mà là tinh thần đoàn kết của mọi người.

Ai mệt thì người khác đẩy giúp.
Ai thiếu cơm thì chia nhau từng nắm.

Một lần qua dốc lớn gần Đèo Pha Đin, chiếc xe của ông bị lật xuống mép đường.

Bao gạo rơi tung tóe giữa trời mưa lạnh.

Ông gần như tuyệt vọng.

Nhưng chỉ ít phút sau, cả đoàn cùng quay lại nhặt từng hạt gạo bỏ vào bao rồi giúp ông dựng xe tiếp tục lên đường.

Ngày chiến thắng Điện Biên vang dội khắp núi rừng, nhiều dân công đã ôm nhau bật khóc.

Bởi họ hiểu rằng trong chiến thắng ấy có mồ hôi, máu và cả những dấu chân âm thầm trên các con đường kéo pháo năm xưa.

Đến tận cuối đời, ông Ma Văn Thắng vẫn giữ chiếc chuông nhỏ từ chiếc xe đạp thồ cũ như một kỷ vật không thể nào quên.

Ông thường nói với con cháu:

“Chúng tôi thắng không chỉ bằng súng đạn… mà còn bằng ý chí của cả dân tộc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn