Chiếc xe đạp thồ và sức mạnh của các chị dân công hỏa tuyến
Chiếc xe đạp thồ và sức mạnh của các chị dân công hỏa tuyến
Chiếc xe đạp thồ và sức mạnh của các chị dân công hỏa tuyến
Bà ngồi tựa chiếc ghế mây, tay cầm tách trà nóng, giọng trầm ấm:
– Hồi bằng tuổi các cháu, bà không được đi học nhiều đâu. Bà đi dân công hỏa tuyến, đẩy xe đạp thồ chở lương thực ra mặt trận.
Lũ cháu trầm trồ:
– Xe đạp cũng chở được nhiều à bà?
Bà cười hiền:
– Không phải như xe các cháu bây giờ đâu. Xe của chúng tôi chỉ là chiếc xe sắt cũ, buộc thêm tre, thêm thanh chống, chở được… hai tạ!
Cả bọn há hốc miệng:
– Hai tạ?!
Bà gật đầu:
– Đúng thế. Hai tạ gạo, muối, đạn, thuốc men. Bà với các chị vừa đẩy vừa kéo, mồ hôi ướt áo. Có hôm trời mưa, bánh xe trượt xuống bùn, cả bốn chị phải bám vào nhau kéo lên mới nổi.
Rồi bà kể đoạn nhớ nhất…
Hôm ấy, máy bay Mỹ quần thả bom trên dốc Pheo. Cả đoàn xe phải nằm rạp xuống đất. Bà vừa ôm đầu vừa nghe tiếng bom nổ “ẦM! ẦM!”. Khói bụi mù trời.
Khi yên tiếng bom, một chị dân công đứng bật dậy:
– Xe còn là lương thực của bộ đội! Không được bỏ!
Thế là mọi người lao vào dựng lại từng chiếc xe. Tay ai cũng run, nhưng không ai lùi.
Bà nói:
– Có hôm bà thấm mệt, tưởng như muốn ngã. Thế mà nhìn chị em bên cạnh, ai cũng gồng mình đẩy xe, bà lại có sức.
Một cháu hỏi nhỏ:
– Bà có sợ không?
Bà im lặng một lúc rồi nói:
– Sợ chứ… nhưng thương bộ đội hơn sợ. Họ ngoài kia đánh giặc, còn mình chỉ việc đẩy xe. Nghĩ thế nên chân lại mạnh thêm.
Bà vuốt tóc cháu:
– Các con nhớ nhé. Sức mạnh không phải từ cơ bắp mà từ ý chí. Con người Việt Nam mình nhỏ mà khỏe, yếu mà mạnh, chính là vì biết đoàn kết, biết hy sinh cho nhau.
Câu chuyện “ Một thời hoa lửa” Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến sưu tầm



