Chiếc xe đạp thồ vượt dốc
Những năm chiến tranh chống Mỹ, tôi là thợ sửa xe đạp của hợp tác xã. Khi tuyến vận tải chi viện cho chiến trường miền Nam ngày càng bận rộn, tôi được điều động tham gia tổ sửa chữa xe đạp thồ phục vụ hậu cần.
Xe đạp thồ khi ấy không còn dùng để chở người mà được gia cố bằng thanh tre, dây thép và giá đỡ để chở từ 150 đến hơn 200 kilôgam hàng hóa. Sau mỗi chuyến đi, bánh xe cong vành, nan hoa đứt, lốp thủng hay phanh mòn là chuyện thường xuyên xảy ra.
Xưởng sửa chữa chỉ là một mái lán nhỏ bên sườn núi. Chúng tôi làm việc từ sáng sớm đến khuya, tận dụng từng chiếc nan hoa cũ, từng đoạn săm vá nhiều lớp để kịp sửa xe cho các đoàn vận tải. Có hôm gần một trăm chiếc xe nối đuôi nhau chờ sửa.
Một lần, sau trận mưa lớn, hàng chục chiếc xe bị hỏng nặng vì trượt xuống taluy. Cả tổ thức trắng đêm thay vành, nắn khung, chỉnh phanh để sáng hôm sau đoàn vận tải tiếp tục lên đường. Nhìn từng đoàn xe lặng lẽ khuất dần giữa rừng già, tôi thấy mọi vất vả đều xứng đáng.
Đất nước thống nhất, chiếc xe đạp thồ trở thành hiện vật lịch sử. Mỗi lần nhìn thấy nó trong bảo tàng, tôi lại nhớ những đêm không ngủ bên chiếc bơm tay và bộ dụng cụ sửa xe. Tôi tự hào vì đôi bàn tay của mình đã góp phần giữ cho tuyến hậu cần luôn thông suốt, tiếp sức cho chiến trường miền Nam đi đến thắng lợi.


