Chiếc xe không kính và nụ cười bụi Trường Sơn
Chiếc xe không kính và nụ cười bụi Trường Sơn
Nhân chứng kể: Ông Phạm Tiến Duật (Cố nhà thơ, nguyên chiến sĩ lái xe Trường Sơn)
"Xe không có kính không phải vì nguyên bản nó thế, mà vì bom giật, bom rung, kính vỡ đi rồi. Những chuyến xe chạy đêm không đèn, chỉ nhìn vào cọc tiêu hoặc người dẫn đường mặc áo trắng phía trước. Bụi Trường Sơn phun tóc trắng như người già, mặt lấm lem bùn đất. Ấy vậy mà mỗi lần gặp nhau ở những khúc cua, các tài xế lại thò đầu ra cửa xe, bắt tay nhau qua ô kính vỡ, cười ha ha rồi bảo: 'Chưa cần rửa mặt, nhìn nhau cười là vui rồi!'. Cái lạc quan đó chỉ có ở những người lính thời hoa lửa."


