Chiếc xe tăng 843 và 390 húc đổ cổng Dinh Độc Lập
Khi chiếc xe tăng 843 và 390 húc đổ cổng Dinh Độc Lập, tôi cùng anh em chiến sĩ tiến vào. Giữa sảnh chính, ông Dương Văn Minh cùng nội các đã chờ sẵn. Ông Minh nói: "Chúng tôi chờ các ông để bàn giao chính quyền".
Khi chiếc xe tăng 843 và 390 húc đổ cổng Dinh Độc Lập, tôi cùng anh em chiến sĩ tiến vào. Giữa sảnh chính, ông Dương Văn Minh cùng nội các đã chờ sẵn. Ông Minh nói: "Chúng tôi chờ các ông để bàn giao chính quyền".
Tôi trả lời ngay, giọng đanh thép nhưng bình tĩnh: "Các ông đã không còn gì để bàn giao. Các ông phải đầu hàng không điều kiện!"
Bản thảo trên tờ giấy kẻ ô ly
Chúng tôi đưa ông Dương Văn Minh đến đài phát thanh. Bạn biết đấy, trong tay tôi lúc đó chẳng có một văn bản soạn sẵn nào từ cấp trên cả. Lịch sử lúc đó trôi nhanh hơn cả vận tốc của một viên đạn.
Tôi ngồi xuống, rút trong túi ra một mảnh giấy kẻ ô ly nhỏ – loại giấy học sinh mà anh em chúng tôi vẫn hay dùng để viết thư về nhà. Tôi cầm chiếc bút chì, tay còn run vì dư chấn của những trận pháo, bắt đầu viết:
"Tôi, Dương Văn Minh, Tổng thống chính quyền Sài Gòn, kêu gọi Quân lực Việt Nam Cộng hòa hạ vũ khí đầu hàng không điều kiện quân Giải phóng miền Nam Việt Nam..."
Cuộc đấu trí bên chiếc máy ghi âm
Khi đọc bản thảo, ông Minh ngập ngừng. Ông ấy muốn sửa chữ "chính quyền Sài Gòn" thành một danh xưng khác. Nhưng tôi hiểu rằng, vào giây phút này, sự rõ ràng là điều tối thượng để tránh mọi sự hiểu lầm có thể dẫn đến đổ máu thêm.
Tôi nói: "Ông phải đọc đúng như thế này!". Không phải vì tôi muốn làm nhục ông ấy, mà vì đó là sự thật lịch sử đã an bài. Cuối cùng, ông ấy cũng đồng ý. Sau khi ông Minh đọc xong, tôi cũng bước lại gần máy ghi âm, tự mình soạn và đọc lời chấp nhận đầu hàng:
"Chúng tôi đại diện lực lượng quân Giải phóng miền Nam Việt Nam trịnh trọng tuyên bố Thành phố Sài Gòn đã được giải phóng hoàn toàn..." . Khi bước ra khỏi đài phát thanh, tiếng súng đã thưa dần. Nhìn dòng người bắt đầu đổ ra đường, tôi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Không phải vì mình vừa làm một điều gì đó vĩ đại, mà vì tôi biết: Đêm nay, tôi và các đồng đội sẽ được ngủ một giấc không có tiếng pháo.
Tờ giấy kẻ ô ly đó, những câu chữ vội vã bằng bút chì đó, cuối cùng đã khép lại một chương dài đầy đau thương và kiêu hùng của dân tộc.



