: "CHIẾC XE THỒ DẪN HƯỚNG BẰNG ĐÈN ĐOM ĐÓM" – BÍ MẬT CỦA SỰ DI CHUYỂN
Trong những đêm hành quân vận tải qua những cánh rừng rậm rạp, nơi ánh trăng không thể xuyên qua các tán cây cổ thụ, việc giữ cho đoàn xe thồ đi đúng hướng mà không bị phát hiện là một thử thách khủng khiếp. Anh hùng Đặng Đình Hồ, người chỉ huy vận tải huyền thoại, đã thấu hiểu nỗi khổ của những chiến sĩ đi sau: "Nếu không thấy vạch đường, họ sẽ đi chệch, và nếu dùng đèn, họ sẽ là mục tiêu". Từ trăn trở đó, ông đã phát minh ra kỹ thuật dẫn hướng bằng ánh sáng sinh học đom đóm – một sáng kiến kết hợp giữa thiên nhiên và kỹ thuật quang học thô sơ.
Hồ cho chế tạo những chiếc ống dẫn hướng gắn dọc theo khung xe thồ phía trước. Mỗi ống là một đoạn tre già, bên trong được quét một lớp nhựa cây có khả năng phản quang nhẹ. Ông tổ chức các đội "săn đom đóm" vào ban ngày, giữ chúng trong những chiếc lồng tre nhỏ có đục lỗ. Khi màn đêm buông xuống, các chiến sĩ cho đom đóm vào trong các ống dẫn. Ánh sáng của đom đóm không phải là ánh sáng trắng như đèn điện, mà là ánh sáng lạnh, có bước sóng yếu, được các ống tre hội tụ lại thành một vạch sáng mờ mờ chiếu xuống mặt đường.
Điểm tinh xảo nằm ở chỗ, vạch sáng này chỉ hướng về phía trước, chếch xuống mặt đất một góc 45 độ. Nếu máy bay địch bay trên cao nhìn xuống, chúng không thể thấy được vạch sáng này vì nó bị tán cây rừng và khung xe che khuất. Tuy nhiên, người lính đẩy xe phía sau lại nhìn thấy rõ mồn một vạch sáng nhỏ đó, giúp họ điều khiển xe đi theo đúng lối mòn mà không cần phải phát ra tiếng động càu nhàu hay va quệt vào cây cối. Hồ đã tính toán kỹ số lượng đom đóm cần thiết trong mỗi ống để đảm bảo cường độ sáng vừa đủ cho cả một ca hành quân 6 tiếng.
Trong một lần vượt đèo trong đêm tối mịt mù, khi các đơn vị khác phải dừng lại vì không tìm thấy lối đi, đoàn xe của Hồ vẫn băng băng tiến về phía trước. Kẻ địch phục kích ở các cao điểm, dùng ống nhòm hồng ngoại quét dọc theo con đường nhưng tuyệt nhiên không phát hiện ra bất kỳ nguồn sáng nào. Đoàn quân như những bóng ma, âm thầm tiếp tế hàng tấn lương thực và thuốc men đến tiền tuyến.
Câu chuyện về chiếc xe thồ đom đóm của Đặng Đình Hồ là biểu tượng cho sự tận tụy và sáng tạo của hậu phương. Ông hiểu rằng, chiến thắng không chỉ nằm ở súng đạn mà còn ở khả năng duy trì sức mạnh bền bỉ trên những cung đường máu. Sáng kiến này không tốn một xu, không cần nguyên liệu nhập khẩu, mà nó tận dụng chính hơi thở của rừng già để dẫn lối cho người lính. Nó cho thấy một tinh thần lạc quan, yêu đời và đầy bản lĩnh: ngay cả trong những đêm đen tối nhất, người lính Việt Nam vẫn biết cách tìm ra ánh sáng để tiếp tục hành trình. Đó không chỉ là kỹ thuật, đó là tình yêu thương của người chỉ huy dành cho đồng đội, là cách ông đảm bảo rằng, dù khó khăn đến đâu, người lính cũng không bao giờ bị bỏ lại phía sau.


